những bài học của mình,

mình viết bài blog này trong một buổi chiều mát mẻ của tháng 6, năm mình chuẩn bị 26 tuổi. mình chỉ định bật laptop một tí, nhưng cảm giác thôi thúc trong lòng lại muốn chia sẻ điều gì đấy, nên mình viết. những điều mình sắp chia sẻ dưới đây, mọi người chắc hẳn cũng đã nghe, đọc, hoặc trải qua nó rồi. mình cũng thế, nhưng cho đến khi mình thật sự “học” được nó, như thể đến tận bây giờ mình mới thật sự “own” nó.

Không có việc gì phải vội,

suốt hơn 25 năm qua, mình luôn sống với ý nghĩ “mình sẽ bị trễ điều gì đấy“. vậy nên mình đi, ăn, nói và đưa ra quyết định rất nhanh, kiểu vội vàng. đôi lúc mình thấy hối hận vì đã không dành nhiều thời gian hơn để cân nhắc và suy nghĩ.

trong đầu mình luôn có ý nghĩ của việc mình sẽ làm tiếp theo. ví dụ như mỗi buổi sáng thức dậy, vừa mở mắt ra, trong đầu mình sẽ có 1 list việc hôm nay “cần” làm. đôi khi điều này làm mình không muốn bước xuống giường và bắt đầu ngày mới một cách tràn đầy năng lượng hơn. điều này cũng làm cho mình không tận hưởng được những điều đẹp đẽ xung quanh mình.

hình mình chụp ở công viên gần nhà

mình sống vội đến mức không nhận ra những điều làm mình vui và hạnh phúc thật sự ở rất gần với mình. như cơn gió lướt qua mặt mình, tiếng chim hót, cây xanh, hay vì mình cảm thấy an toàn và bình yên.

mình không cần vặn lửa thật to ở bếp gas khi nấu đồ ăn, hay mình cũng không cần phải rush đến mức vo gạo một cách ào ào. mọi thứ có thể đợi. mình chỉ muốn sống một đời chậm thiệt chậm của mình. mình nghĩ thành công hay giàu có đến mức không có đủ thời gian để tận hưởng từng giây phút của cuộc đời, thì có ý nghĩa gì đâu?

Sống tử tế

mình đã định ghi tốt bụng, nhưng mình nghĩ “tử tế” phù hợp hơn. sống tử tế với mình là làm mọi thứ với tình yêu và điều tốt từ tận đấy lòng của mình. thành thật mà nói: mình chưa bao giờ thật sự hối hận vì đã sống tử tế, mình chỉ hối hận những lúc mình cư xử không tốt với ai đó thôi.

hãy làm mọi điều với sự chân thành và đừng bao giờ kết tội hay nghĩ xấu cho ai đó, cho đến khi có chứng cứ rõ ràng. có lần mình giận dỗi ai đó, bạn trai mình nói “có thể ngay lúc đó người ta quên thương em thôi.” mình như pause lại một chút. ngay cả bản thân mình, cũng có những lần giận quá mất khôn, và “quên thương” người khác và chính bản thân mình cơ mà.

Sống cuộc đời của mình

mình học được nếu mình chỉ tập trung 100% năng lượng của mình vào cuộc sống mình và những người mình yêu thương, thì tâm trí mình sẽ “gọn gàng và nhẹ nhàng” hơn nhiều. vậy nên mình tập. mình có tật thiệt xấu là hay vào kenh14, sân si cuộc đời của người khác .-. mình chặn kenh14 ở web browser của mình, và cả set giờ ở điện thoại. haha

chị therapist của mình nói là nếu mình muốn ai đó trở nên tốt hơn thì điều tốt nhất mình có thể làm là inspire họ. vậy nên mình cố gắng mỗi ngày để trở nên phiên bản tốt hơn của mình ngày hôm qua.

với tất cả yêu thương,

Chi

unlearn

việc mình chọn làm trong kì nghỉ hè một tuần là đi nhổ 4 cái răng khôn. dù có đôi chút sợ sợ nhưng mình vẫn quyết tâm nhổ cho rồi, và thế là, răng khôn đã không còn nữa, nhưng để lại là cảm giác lân lân của thuốc giảm đau, tê tê ở răng mỗi lần mình ăn uống gì đó. mình nghĩ viết blog bây giờ sẽ thích lắm, nên mình viết.

việc nhổ răng trong kì nghỉ cho mình một cái cớ hoàn mỹ để chỉ ăn, ngủ, đọc sách và xem phim. mình có thể ngủ bất cứ khi nào mình muốn và xem bất kì bộ phim nào mình thích. cảm giác rất tuyệt vời khi có thể lắng nghe nhu cầu của bản thân. dù nghĩ lại cũng thấy ngộ, tại sao mình phải có lý do để cơ thể được nghỉ ngơi?

mình nhận ra từ rất lâu, mình đã lớn lên trong môi trường phải làm, phải chứng minh giá trị của bản thân. học giỏi, ngoan ngoãn nghe lời thì mới được thương. mình cảm thấy bản thân như con chuột trong cái lồng tròn, nó cứ chạy và chạy cho đến khi đuối hơi. may quá mình không phải là chuột, mình cứ thế tắt chế độ phải ở bản thân thôi.

  • mình biết mình được thương cho dù mình có làm hay không làm gì đi chăng nữa
  • mình biết người thật sự yêu thương mình sẽ yêu thương mình mà không cần có lý do
  • mình biết người yêu mình với điều kiện thì thật ra người ta cũng không yêu mình nhiều đến thế
  • mình biết lời giải thích trong phần lớn trường hợp là không cần thiết
  • mình biết mình không hoàn hảo và mình phạm nhiều sai lầm trong quá khứ
  • mình biết mình xứng đáng để tha thứ cho bản thân và sống tốt hơn
  • mình biết mình không đi tìm những những phút giây hoàn hảo trong cuộc sống
  • mình biết mình còn phải unlearn nhiều điều lắm nên thôi từng ngày, từng chút một ha.

Sự chỉ trích

một trong những điều mình làm trong hành trình chữa lành của mình là dành nhiều thời gian ở một mình và bên cạnh những người mình thật sự cảm thấy thoải mái và bình yên. điều này giúp mình hiểu và chú ý đến phản ứng cơ thể mình hơn. mỗi khi đối diện với sự chỉ trích, nói xấu và sự phán xét, tim mình đập nhanh hơn, bụng cảm thấy bồn chồn rất khó chịu. vậy nên, mình chỉ giao du với người thương mình thôi.

Chuyencuachi là nơi mình chia sẻ những điều mình cảm thấy hay ho, như trang nhật kí online ghi lại hành trình chữa lành và trưởng thành của một cô gái 25 tuổi, tên Chi, là mình. mình là độc giả đầu tiên và trung thành nhất của trang blog này. nếu ai đó ghé qua, cảm thấy hợp thì đọc, tụi mình cùng chia sẻ những điều tốt đẹp, bổ ích cho nhau.

sáng nay mình ngủ dậy, lúc check email mình nhận được bình luận này:

phản ứng đầu tiên của mình là, ơ sao lại có mỗi câu nói này mà cũng không hiểu? rồi lại chỉ trích mình “sâu sắc” và “ngớ ngẩn”? và phản ứng thứ 2 là ơ sao lại “quan tâm mình đến mức phải vào blog của mình rồi chỉ trích” như vậy?

đứng trước bất kì lời nhận xét nào từ mọi người, mình đều hỏi bản thân, điều này có mang tính xây dựng và giúp mình tốt lên hay không? còn lại, những lời nhận xét như này với mình là việc project của người đó lên mình. nói một ai đó “có vẻ sâu sắc” và “ngớ ngẩn” không hề mang lại lợi ích gì cả.

những điều mình học được về sự chỉ trích:

  1. Khi mình chỉ trích ai đó, về việc không liên quan hay ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, là mình đang không cảm thấy hài lòng và hạnh phúc với cuộc sống của mình.
  2. Lúc mình tự đi cho những lời khuyên khi chưa được hỏi hãy nhìn nhận lại bản thân mình.
  3. Ngoài những lời góp ý chân thành và mang tính xây dựng, những lời bình luận chỉ trích đều không liên quan đến mình.

những điều mình làm để mình bớt nhiều chuyện và sống lành mạnh hơn:

  1. nghỉ ngơi
  2. đọc sách
  3. xem phim
  4. đi bộ, dành nhiều thời gian ngoài thiên nhiên
  5. trò chuyện với người yêu, gia đình, và bạn bè thân thiết!
  6. viết nhật kí, viết bloggg
  7. thêu thùa
  8. nấu ăn
  9. vẽ vời
  10. làm việc
  11. hẹn hò
  12. dọn dẹp
  13. thiền
  14. làm bài tập
  15. nghe nhạc

mình nhận ra thế giới của mình tuyệt vời lắm rồi, mình không cần đi chỉ trích hay dòm ngó cuộc sống của người khác đâu.

The 5 love languages

Tối hôm rồi, lúc đi ăn với bạn. Chi hỏi, love language của bạn là gì? thì bạn quay sang nhìn Chi như thể Chi vừa nói tiếng người ngoài hành tinh. Chi hỏi thêm vài người bạn của mình, mọi người cũng có chung biểu cảm như vậy. Y như cách Chi phản ứng khi được các Chị hỏi “love language của Chi là gì?” Sau vài lần Chi ngượng chín người khi mọi người đón chào Chi bằng những cái ôm “khá gần gũi”, cũng không thiếu vài lần Chi vô tình gây hiểu nhầm khi bắt tay ai đó hời hợt. Chi nghĩ rằng việc hiểu love language của người mình yêu thương cũng là một cách để mình xây dựng mối quan hệ bền lâu và gắn chặt với nhau hơn! Love language này không chỉ dành cho các cặp đôi mà còn những thành viên trong gia đình, bạn bè thân thiết. Vậy nên, bài viết này ra đời! Hi vọng nó sẽ giúp mọi người hiểu và thương nhau hơn.

Words of Affirmation– Những lời yêu thương

Những người có love language này thường sẽ rất thích được khen và nói lời yêu. Kiểu như “I love you” hay ” em mặc đầm xinh quá!” kiểu đại loại như vậy. Ngôn từ có sức ảnh hưởng lớn với người có ngôn ngữ tình yêu này nên họ thường mất nhiều thời gian hơn người bình thường để quên và tha thứ những lời chê bai từ người khác.

Acts of Service– Hành động giúp đỡ

Nhóm người có love language này thường thích thể hiện và đón nhận tình cảm bằng hành động hơn là lời nói. Thay vì thích nghe nói ” anh yêu em” họ hạnh phúc x1000 nếu bạn quan tâm và để ý đến nhu cầu của họ. Ví dụ như nấu một bữa ăn, nhắc họ lịch khám bác sĩ, hay chỉ đơn giản là để kem đánh răng vào bàn chải sẵn cho họ. Những việc làm giản dị này nếu được xuất phát từ tình yêu thì sẽ làm người có love language này hạnh phúc lắm!

Receiving Gifts– Việc nhận quà

Những người có love language này rất thích việc tặng và nhận quà. Việc nhận và tặng quà giúp họ thấy hạnh phúc! Với nhóm người này, quà tặng như một biểu tượng của tình yêu. Tiền không thể mua được hạnh phúc, nhưng tiền có thể mua quà và giúp nhóm người có love language này hạnh phúc! Nhóm người này là nguyên nhân của việc trung bình hằng năm một người dân Mỹ chi khoảng ~1 ngàn đô quà cáp trong các ngày lễ !

Quality Time– Thời gian chia sẻ bên nhau

Nhóm người có love language này rất yêu thích khoảng thời gian bên nhau mà không bị ai hoặc việc gì đó làm phiền. Ví dụ như khi trò chuyện với nhau, họ sẽ thích bạn buông điện thoại khỏi tay và đặt trọn vẹn sự chú ý vào họ. Cũng là một cách thể hiện tình cảm và sự tôn trọng của bạn với họ. Những người có love language này thường sẽ dễ bị tổn thương hơn nếu bạn huỷ bỏ cuộc hẹn, hay không thể điện thoại như bạn đã hứa. Như một dấu hiệu họ nghĩ rằng bạn quan tâm những điều khác hơn họ.

Physical Touch– Đụng chạm, tiếp xúc cơ thể

Người có love language này thường sẽ thích ôm, hôn, nắm tay hay sex. Họ sẽ cảm thấy an tâm và được yêu thương hơn nếu bạn có thể nắm tay, hay một cái ôm có ý nghĩa vô cùng với họ.

Khi Chi giải thích 5 love language này cho bạn Chi. Mọi người hỏi lại rằng không phải luôn cưng chiều và quan tâm người yêu mình là được rồi hay sao? Nhưng có nhiều cặp đôi, việc dính nhau 24/7 với họ là cực hình, hay có những người không thấy việc tặng hay nhận quà là cần thiết thì việc bạn cứ đòi quà hay cứ liên tục tặng quà cho họ chẳng phải là một phí phạm hay sao.

Tất nhiên, một người có thể có nhiều hơn một love language chỉ là họ thích cái nào nhất. Và partner hay những người xung quanh họ chỉ cần cho họ điều đó thôi. Đã có lúc Chi nghĩ, tại sao việc yêu thích và gắn bó với một ai đó lại khó khăn và phức tạp đến vậy. Chẳng phải mình chỉ cần có chân tình là được rồi hay sao? Nhưng Chi nhớ, bạn K từng nói với Chi, Chi không phải là thánh. Và con người thì phức tạp vậy đó.

Thôi thì mình gắng dành những thời gian ngắn ngủi bên nhau ở đời này thật hạnh phúc bạn nhé!

PS: Bài quiz tiếng Anh ở đây và bài trắc nghiệm tiếng Việt ở đây cho bạn nào cần nhé!

Thương,

Chi