how to be unbothered?

đâu đó ở Utah

dạo gần đây, mình nhận ra là khi mình thôi nghĩ bản thân là trung tâm của vũ trụ thì cuộc sống của mình bình yên và đỡ drama hơn (nhiều). đôi khi vì mình nghĩ mình quan trọng, nên (lại là) mình nhận hết trách nhiệm, công việc vào thân, để rồi lắm lúc nghĩ sao mình luôn làm nhiều hơn người khác. chẳng phải mình đối xử bất công với bản thân bằng cách nói ” Có” với mọi chuyện hay sao? vậy nên mình thôi, bớt làm người tốt cũng là một cách làm người tốt mà ^^

cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn dù có mình hay không. có những ngày mình để điện thoại ở chế độ “me time”, mang chiếc đầm mình thích, rồi đi đâu đó. lúc đó mình chả suy nghĩ gì nhiều đâu. khi thấy mệt rồi, mình cứ về nhà tắm rửa nghỉ ngơi thôi. nếu có ai đó tìm mình, nhắn tin, điện thoại cho mình vào lúc đó thì too bad, mình đang trong trạng thái không muốn tiếp xúc với con người lắm!

một trong những điều mình rút ra được sau những buổi therapy là việc mình thành thật về suy nghĩ và cảm xúc của mình với người khác, là một cách mình tôn trọng và yêu thương mối quan hệ đó. mình nghĩ mọi người xứng đáng tiếp xúc với con người thật của mình ( dù nó có tròn hay méo mó ra sao).

không có điều gì đảm bảo là ngày mai mình sẽ còn ở đây, trên trái đất này. nên mình phải sống hôm nay cho thật trọn vẹn. mình chỉ muốn dành thời gian của mình: làm việc mình thích và gặp gỡ những người mình yêu thương thôi. mình nhớ ai đó đã nói rằng ông biết một bà người Trung Quốc, bã dành hết cả đời để ” dọn dẹp”. lúc đầu mình nghe qua cũng thấy bình thường, nhưng nghĩ lại mới thấy chột dạ dễ sợ. hehe.

mình cũng không ngờ có ngày mình lên google search câu này, nhưng tìm ra câu trả lời có nghĩa mình đã đi một nửa đoạn đường rồi. hi vọng mình sẽ master được việc không bị làm phiền :p

thương,

Chi

Chi tập viết mỗi ngày,

Hôm qua khi Chi có cơ hội nhìn lại những Proud Moments của mình từ lúc Chi biết trí khôn đến tận bây giờ. Chi nhận ra là, nhiều hơn một lần những khoảnh khắc đó đều gắn liền với sở thích đọc và viết của mình.

Sau này lớn lên, sinh sống ở một đất nước mới, học thêm nhiều hơn một ngôn ngữ, Chi nhận ra vốn từ vựng Tiếng Việt của mình rất củ chuối. Việc không tiếp xúc với tiếng Việt trong văn viết nhiều cũng ảnh hưởng rất lớn vào cách diễn đạt của Chi. Cộng thêm việc sợ bị đánh giá, dần dần Chi ít viết lại hoặc nếu có, cũng sẽ nhanh chóng ẩn bài viết ở chế độ “only me”. Chi không còn vô tư viết ra những suy nghĩ của mình nữa. Nhưng tại sao Chi phải vậy ha? Cùng lắm, nếu Chi viết dở quá thì vẫn có Chi đọc mà! Vậy nên Chi sẽ viết thôi, viết đến khi Chi không còn điều gì để viết nữa, đến khi tay Chi không còn sức để gõ bàn phím nữa, và cho đến khi mắt Chi mờ đi không còn thấy màn hình nữa. Vậy nhé!

Một ngày thứ bảy bình yên như này, Chi chọn ngẫu hứng một quyển tiểu thuyết của Haruki Murakami. Phải hơn một năm rồi, Chi mới đọc lại sách của ông. Ngồi ngấu nghiến đọc và chìm mình trong từng trang sách, Chi hoàn toàn không nghe hay biết gì việc có người vào nhà mình. Đến khi cầm điện thoại mới thấy nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn haha.

Đọc đến đoạn này, Chi nhớ thư viện cũng là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của mình. Những năm cấp 1, giờ ra chơi Chi thường chui vào thư viện của trường, ngồi vùi mình trong đống truyện Cô Tiên Xanh cũ ơi là cũ hay cả những tờ báo dành cho thiếu nhi thường bị rách bìa. Nhưng với Chi vào khoảng thời gian ấy, thư viện của trường như một người bạn thân vậy. 30 phút giờ ra chơi ngắn kinh khủng. Sau này lớn lên, Chi mới nhận ra vì trường mình ở quê, thư viện nhỏ ơi là nhỏ, không đủ quỹ nên việc không có sách hay truyện mới là điều dễ hiểu. Vậy nên, Chi rất thương và rất mong các em ở quê, vùng sâu có được một thư viện đầy đủ và hành tráng. Điều mà lúc nhỏ Chi không có được.

Lên cấp 2 và cấp 3 Chi vẫn thường đến thư viện vào giờ ra chơi, tìm một quyển sách mình thích. Chui vào một góc rồi say sưa đọc. Viết đến đây, Chi mới nhận ra thời đi học của mình, Chi không có nhiều bạn như Chi hay nhớ ha :)) Nhưng Chi không có thấy cô đơn, vì Chi luôn có sách, có thư viện để lui tới mà nhỉ?

Hồi nhỏ, khi Chi muốn mua một quyển Nhật Kí Công Chúa, hay Trà Sữa Cho Tâm Hồn Chi phải đợi đến khi được lên thị trấn hay gia đình có ai đi lên đó. Chi nhớ mình phải dặn đi dặn lại Mẹ mua sách rồi ngồi đợi đến tối khuya Mẹ mang sách về! Hay là phải dành tiền đi học để mướn truyện đọc haha, nhưng những điều đó không có làm bớt đi tình yêu dành cho sách trong Chi.

Vậy nên, sau này khi được lên Sài Gòn học hay chuyển qua nước ngoài, Chi có nhiều cơ hội để tiếp xúc với sách hơn. Chi có thể đọc sách bằng tiếng Anh mà không cần phải đợi ai đó dịch cho mình, hay cả cơ hội gặp gỡ, liên lạc với những người cùng sở thích giống mình. Chi không còn thấy lạc lõng nữa.

hình chụp vào lúc 4 giờ sáng, năm đầu tiên Chi đi học college.

Nếu Chi đọc quyển sách nào hay hoặc có một suy nghĩ nào đó có ích cho ai đó ngoài kia, Chi sẽ chia sẻ nó với mọi người, ở đây. Chi dặn mình là, cuộc sống dù có khó khăn hay khốc liệt thế nào, Chi mong mình có thể thực hiện ước mơ nhỏ nhỏ khi về già là mở một nhà sách ấm cúng và miễn phí cho mọi người. Chi có thể làm bánh và tặng cho những đứa trẻ yêu sách như Chi ngày trước ^^

Bởi vậy, nếu bạn có cơ hội đọc bài blog này của Chi. Chi hi vọng tình yêu với sách của Chi lớn đủ để chạm tới bạn và mong bạn may mắn tìm được những quyển sách hay và phù hợp với mình!

Chúc bạn cuối tuần vui vẻ,

Thương,

Chi.