nỗi sợ của mình về việc viết,

một trong những điều mình cần làm trong quá trình chữa lành là gọi tên được những nỗi sợ mình có trong cuộc sống thường ngày. trong bài viết này mình sẽ chia sẻ về mối quan hệ giữa việc viết và nỗi sợ bên trong mình. mình luôn có một nỗi sợ khi chia sẻ những điều mình viết lên mạng xã hội.

  • mình sợ rằng sẽ làm tốn thời gian của mọi người vì bài blog cá nhân này của mình không mang lại lợi ích gì cho người đọc.
  • mình nhận ra những kiến thức mình có quá ít ỏi so với kho tàng tri thức trong vũ trụ này. càng trưởng thành mình càng nhận ra tầm quan trọng của việc im lặng và học hỏi.
  • mình lo rằng bản thân không làm được như những gì mình chia sẻ. năm 18,19 tuổi mình từng có bài viết thật dài ở Tumblr về việc đinh ninh rằng mình sẽ không sinh con với rất nhiều dẫn chứng hùng hồn. bây giờ 25 tuổi, mình lại thấy thiên chức làm mẹ là một điều tuyệt vời của tạo hóa. mình lại hay cười tủm tỉm khi nghĩ về việc sẽ nuôi dạy con như thế nào, sau này.
  • mình sợ bị đánh giá. mình sợ ai đó quen biết mình ngoài đời, sẽ nhận xét thế này thế nọ về mình, về những suy nghĩ và quan điểm của mình.
  • mình sợ không được chấp nhận. nỗi sợ này như anh em song sinh với nỗi sợ bị lạc lõng.

tối nay, mình có cảm hứng muốn viết blog. mình loay hoay một hồi, với nhiều chủ đề mình đã chuẩn bị trước đó. mình lại chọn chia sẻ về những nỗi sợ này. mình nhận ra:

  • chuyencuachi.com là một nơi vừa riêng tư vừa công khai cho mình tự do thoải mái chia sẻ những bài học của mình trong cuộc sống.
  • chính mình là người đọc đầu tiên và (có thể) là người duy nhất đọc blog này, nhưng điều đó sẽ không thay đổi những nội dung mình muốn chia sẻ.
  • mình dần chấp nhận và cho phép mình được thay đổi quan điểm và cách sống vì đó là một lẽ rất tự nhiên.
  • mình vẫn đang học cách không để tâm đến những lời nhận xét, ý kiến của mọi người quá nhiều. vì vẫn luôn là mình, sống cuộc đời của mình, mà không phải ai khác.
  • mình thôi tìm kiếm sự chấp nhận từ bên ngoài. dù đôi khi mình vẫn chật vật vì tâm trí mình đã quen với suy nghĩ cũ, thói quen cũ. thay đổi là một quá trình không dễ dàng, nhưng nó cần diễn ra để mình trưởng thành hơn.

hôm nay mình tình cờ xem lại đoạn video ngắn về hoàng tử nhỏ, về cậu bé với sở thích vẽ. mình có chút nghẹn ngào khi thấy bản thân mình trong đó. khi mình còn bé, mình tự do thoải mái khám phá và thể hiện mọi điều mình nghĩ và làm. càng lớn, xã hội dạy cho mình những luật lệ không tên, gắn lên mình những nỗi sợ, và từ đó mình thôi khám phá, thôi thể hiện con người thật của mình. mình sợ không được chấp nhận, sợ bị lạc lõng. nhưng đã đến lúc mình nhận ra, cảm giác tuyệt vời thế nào khi được là chính mình, được nói lên những điều mình tin tưởng, được bên cạnh với những người tôn trọng giá trị của mình. mình chỉ mong mọi người có cảm giác đó, cảm giác hạnh phúc và tự do khi được là chính mình.

vậy nên, mình sẽ viết, sẽ chia sẻ dù những nỗi sợ ấy vẫn tồn tại đâu đây. vì mình biết, cách duy nhất vượt qua nỗi sợ là băng qua nó.

chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ và yên bình,

Chi

My Healing Story

mình vẫn còn đang trên hành trình chữa lành của bản thân, nhưng mình hi vọng những điều mình chia sẻ dưới đây có thể giúp ai đó ngoài kia. khi nói đến “chữa lành” mình đã từng nghĩ nó như việc chữa bệnh ngoài da, nếu đau thì uống thuốc, chảy máu thì băng bó. những việc xảy ra với mình trong năm 2020, giúp mình có một cách nhìn trọn vẹn hơn về chữa lành. với mình, chữa lành là một inner work, mọi người sẽ đến với chữa lành ngay thời điểm thích hợp nhất trong cuộc đời họ.

quá trình chữa lành giúp mình nhìn nhận lại bản thân, dành thời gian một mình và học cách làm bản thân vui mà không cần đến bất kì tác nhân khác ở bên ngoài. mình học cách tha thứ và buông bỏ những điều không thuộc về mình. khi ấy cũng là lúc mình nhận ra bản thân mình có control issues (mình luôn muốn kiểm soát những cảm xúc, hành động của bản thân và đôi khi là tình cảm từ người khác) Việc chấp nhận buông bỏ việc -mình- không- thể -kiểm -soát -giúp cuộc sống mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

trước đây, mình hiểu rất mơ hồ về cụm từ ” chấp nhận và yêu bản thân.” việc không ngừng tìm kiếm sự công nhận và chấp nhận từ người khác làm mình cảm thấy rất mệt mỏi. lúc mình nhận ra chân lý là thật sự mình có thể sống mà không cần phải quan tâm đến điều người khác nghĩ gì về mình, giúp mình sống thật với bản chất con người mình hơn. việc ngắt kết nối với thế giới bên ngoài, giúp mình nhận ra thế giới bên trong mình là một vườn hoa mà mình có thể trồng bất kì loại cây, hoa nào mình muốn; hoặc đó là mái ấm của chính mình, mà mình không cần sự chấp thuận của bất kì ai, để được bình yên và hạnh phúc. những ngày đầu, khi đi ăn, đi shopping hoặc đi chơi một mình, mình cảm thấy rất gượng gạo và luôn có cảm giác ai đó quan sát mình, nhưng một lần, hai lần rồi cũng bản thân mình cũng quen. vì chẳng ai dư thời gian để nghĩ về một người lạ họ gặp thoáng qua ở ngoài đường được.

dạo gần đây, mình nhắc hơi nhiều về tính nữ, nhưng mình nghĩ điều quan trọng thì nên nhắc lại nhiều lần. khi nhận thức được, từ nhỏ đến lớn mình vẫn luôn được dạy dùng cái đầu, lý trí để đạt được thành tích tốt trong học tập và công việc, mà quên đi rõ ràng, nhu cầu lắng nghe bản thân, tính nữ cũng là một phần quan trọng không kém. mình ước gì có ai đó nói với mình khi nhỏ rằng, mình không cần phải làm gì đó, đạt được gì đó thì mình mới được yêu thương. trong một group mình tham gia ở facebook, có người hỏi có bất lịch sự không khi hỏi về thu nhập của người khác, ở phía dưới có một người trả lời rằng” người ta sẽ phán xét và để bạn vào một mục nào đó dựa trên thu nhập của bạn.” khi đọc đến đó, mình giật mình vì nhận ra sự thật phủ phàng này. chẳng phải thu nhập chỉ nên là điều vợ chồng và những người liên quan trực tiếp đến nó, cần biết thôi sao?

việc chấp nhận tính nữ của bản thân, giúp mình sống hạnh phúc hơn về việc bớt chán ghét và cau có mỗi khi đến chu kì, chấp nhận cảm xúc của bản thân mà bớt phán xét nó hơn. quan trọng nhất là, tính nữ giúp mình biết yêu thương và bao dung hơn với những người xung quanh mình.

khi có điều gì đó đang xảy ra với mình, thay vì dùng đầu để suy nghĩ và phán xét nó, mình kết nối với bản thân để nhận ra mình thật sự cảm thấy gì. mình có thể cảm thấy hạnh phúc, bất an, hay bồn chồn, lo lắng, mình tập gọi tên những cảm xúc bản thân đang có, và hỏi mình tại sao lại cảm thấy như vậy. và mình sẽ nói ra điều đó. từ việc này, mình cũng nhận ra khi bản thân mình căng thẳng, mình thường nói, đưa ra nhiều quyết định vội vàng và hay sai lầm!

từ đầu bài đến giờ, mình đã chia sẻ về những điều mình nhận được từ quá trình chữa lành, nhưng mình đã làm gì trong quá trình này?

  • dành thời gian một mình: là lúc thật sự dành thời gian ở một mình và không cảm thấy ngại hay sợ khi phải từ chối ai đó (mà mình cũng không thật sự muốn gặp lắm.) mình chú ý hơn về nhu cầu của bản thân, về việc mình cảm thấy như thế nào khi bên cạnh ai đó. mình đã chia sẻ với bạn trai của mình là mỗi lần mình muốn biết mình có thật sự muốn chơi với ai đó hay không, mình sẽ nghĩ xem mình có muốn mời họ ở đám cưới mình hay không! mình muốn dành thời gian của bản thân và bên cạnh những người thật sự quan tâm và yêu thương mình thay vì chỉ dòm ngó, để ý và bàn tán về mình.
  • tìm hiểu về chữa lành: có giai đoạn mình chìm đắm trong việc tìm hiểu những thông tin bên ngoài, gặp therapists, nhưng cũng có giai đoạn, mình chỉ tập trung vào bản thân. giai đoạn nào cũng tốt, tùy theo nhu cầu của bản thân mình theo mỗi thời điểm khác nhau.
  • đón nhận: mình nghĩ từ đúng hơn cho việc này là ” surrender.” mình chấp nhận là có những lúc bản thân mình vẫn theo pattern cũ và cư xử như ****, nhưng đó cũng là dấu hiệu để mình biết mình cần để ý đến nhu cầu của chính cơ thể mình hơn. mình chấp nhận yêu thương bản thân mình lúc mình không hoàn hảo, và chính xác là, chẳng bao giờ mình hoàn hảo cả, nên mình yêu luôn những lúc mình không yêu mình đủ!

mình biết, thế hệ ông bà, cha mẹ mình không hiểu nhiều về sức khỏe tâm lý, nên có nhiều người kể cả mình phải trải qua những quá trình chữa lành thế này. nhưng mình hi vọng, thế hệ tụi mình, khi có thể tiếp xúc với kiến thức dễ dàng và đầy đủ như thế này, có thể trau dồi và chữa lành bản thân mình, để không bất kì một đứa nào ở thế hệ sau, và thế hệ sau nữa phải trải qua những tổn thương tâm lý này. mình xin kết bài với câu nói mình rất thích, mong mọi người yêu thương bản thân và nhận ra bản thân mình xứng đáng với những điều tốt đẹp ở cuộc sống này.

thật nhiều yêu thương,

Chi

Healing Journey P.2

Món quà lớn nhất mà một người con gái có thể tặng mẹ mình đó là chuyển hóa nỗi đau được thừa hưởng từ người mẹ thành sự chữa lành. Cảm ơn mẹ đã đưa con vào vòng lặp này. Nó buộc con phải tìm được con đường đ

1. Sự di truyền của cảm xúc
Có một con chuột trong phòng thí nghiệm, người ta tác động đến nó với những kích thích. Đầu tiên, người ta giật điện nó. Và tất nhiên, nó rất sợ và đau. Sau đó người ta vừa giật điện, vừa cho chuột ngửi mùi hoa anh đào. Chuột sợ và đau với cú giật điện đó đồng thời còn ngửi thấy mùi hoa anh đào.
Sau một thời gian, người ta không cần giật điện, chỉ cần cho con chuột này ngửi mùi hoa anh đào, thì con chuột vẫn sợ y như lúc bị giật điện. Đây là phản xạ có điều kiện, cái này thì dễ hiểu rồi. Giật điện ban đầu là kích thích thứ nhất. Mùi hoa anh đào sau này là kích thích thứ hai. Sau này tắt đi kích thích thứ nhất, chỉ cần kích thích thứ hai thì chuột vẫn có phản ứng như thường.
Cho chuột mẹ này sinh sản. Các chuột con sau này chỉ cần ngửi mùi hoa anh đào thì nó vẫn sợ như là chuột mẹ sợ, dù chuột con không hề bị tác động kích thích nào giống chuột mẹ ban đầu. Các thế hệ chuột con, chuột cháu sau này cũng tương tự. Và nỗi sợ mùi hoa anh đào được di truyền qua các thế hệ.
Người ta tiến hành mổ não chuột con và chuột mẹ. Thì nhận ra trong não bộ vùng não “nhận điện mùi hoa anh đào” ở chuột con và chuột mẹ là giống nhau.
=> Kết luận là cảm xúc sợ hãi này đã được di truyền.

Như vậy, đôi khi chúng ta nói “tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn”, thì giờ chúng ta có thể nhận biết được rồi đó, nó đôi khi không phải là “nỗi buồn” của mình mà là “nỗi buồn” của các thế hệ đi trước, “nỗi buồn” của tiên tổ. Các cảm xúc giận dữ, ganh tỵ, hạnh phúc,… đều có thể được di truyền.
=> Những nghiên cứu cũng chỉ ra rằng, nếu người mẹ có nhiều căng thẳng trong lúc mang thai, thì sức đề kháng của trẻ sinh ra rất yếu, hoặc mang theo những cảm xúc giống mẹ.

Và hãy hình dung, bạn được nhận một trứng từ mẹ và một tinh trùng từ ba. Ba hay mẹ bạn cũng tương tự, được nhận từ ông bà ngoại, ông bà nội,… nếu bạn vẽ một cây phả hệ đi lên thì bạn sẽ nhận ra bạn đang mang tổ tiên về tương lai. Bạn là sự tổng hợp của tiên tổ đi trước. Và con cháu bạn sau này sẽ lại tiếp tục mang bạn về tương lai. Bạn đang đứng ở dưới cuối của cái phễu, trên cái phễu khổng lồ kia là ba mẹ, ông bà, tiên tổ gởi gắm cho bạn bao nhiêu điều. Bạn là gạch nối, là cây cầu của tổ tiên đi trước và thế hệ con cháu sau này.
Nếu hôm nay bạn không làm sạch những “hạt giống” hay “chương trình” bên trong bạn, thì sau này con cháu sẽ lãnh đủ.

2. Sự đồng bộ hóa của giống loài
Nếu như với thí nghiệm trên chưa đủ thuyết phục bạn rằng bạn có trách nhiệm lớn với tổ tiên và con cháu, bạn và họ ảnh hưởng lẫn nhau, thì bây giờ bạn có thể nghe tiếp về thí nghiệm dưới này.
Có hai hòn đảo A và B, hai hòn đảo này cách nhau rất xa. Trên cả hòn đảo A và B đều có một loài khỉ, loài khỉ này giống nhau. Trên hòn đảo A, người ta bắt một con khỉ A’ ra và dạy cho nó một số hành vi. Sau đó thả lại đàn, một thời gian sau thì những con khỉ trên hòn đảo A đều có thể làm được hành vi giống như con khỉ A’.
Hòn đảo B cách đó rất xa, và không có con khỉ nào được dạy cả. Nhưng khi những con khỉ trên hòn đảo A biết làm hành vi giống con khỉ A’ thì những con khỉ trên hòn đảo B cũng có thể làm hành vì mà con khỉ A’ được dạy. Đây là sự đồng bộ hóa giống loài.

Tiến sĩ Mararu Emoto có nói, nếu bạn đặt một cốc nước trước mặt bạn và cầu nguyện thì nước trên toàn bộ thế giới cũng được cầu nguyện. Cốc nước trước mặt bạn được kết nối với toàn bộ nước trên thế giới. Tương tự, mỗi loài đều có tâm thức chung để kết nối. Không chỉ động vật, con người mà đến cả cỏ cây, và các yếu tố nước, không khí, đất, lửa trong tự nhiên cũng đều như vậy. Nên nếu bạn làm được điều gì đó tốt đẹp, thì ngay lập tức nó ảnh hưởng đến cộng đồng loài người nói riêng, và xa hơn là ảnh hưởng đến toàn bộ Vũ Trụ này.

Trong ngành y học bổ sung hiện tại có chữa bệnh bằng “đồng ứng”. Ví như trên bàn tay bạn là biểu hiện toàn bộ cơ thể, nếu bạn bị đau mắt, nhức đầu, người ta không chữa trực tiếp trên con mắt hay trên đầu bạn mà người ta tác động đến bàn tay, chỗ được cho là đồng ứng với mắt và đầu của bạn. Và vi diệu thay, bạn hết đau mắt và đau đầu. Nếu bạn thấy ai đó có vấn đề, đặc biệt là người thân hay bạn bè của bạn. Việc của bạn không phải là chữa lành cho họ, mà là chữa lành cho bạn. Bạn làm sạch những “hạt giống”, “chương trình” bên trong bạn và họ được “sửa chữa”, vì họ chỉ là biểu hiện của bạn.

3. Bạn hạnh phúc và những người khác hạnh phúc
Một nghiên cứu khác nữa thế này, nếu bạn là A và bạn hạnh phúc thì những người là B quen biết bạn sẽ có cơ hội tăng lên 15% hạnh phúc. C là người quen với B, sẽ có cơ hội tăng lên 10% hạnh phúc. Và D người quen của C, sẽ có cơ hội tăng lên 6% hạnh phúc. Nghiên cứu dừng lại ở mức này mà không có E.

Trong nghiên cứu này có nghĩa là C, hay D không có quen với A – là bạn, nhưng họ vẫn có cơ hội hạnh phúc nếu bạn hạnh phúc. Bạn hạnh phúc, và cả những người không quen bạn cũng được hạnh phúc! Thật tuyệt vời, nhỉ. Nếu như bạn “làm sạch” bạn và tổ tiên bạn, con cháu bạn được “làm sạch” thì đó là làm sạch theo “chiều dọc”. Còn ở đây nếu bạn “làm sạch”, những người xung quanh bạn cũng được “làm sạch” thì đó là “làm sạch” theo “chiều ngang.”
Bạn hãy vẽ hai trục tung và hoành. Bạn là giao điểm của hai đường đó. Trục tung là tổ tiên và con cháu, trục hoành là những người xung quanh bạn. Và hãy hình dung, nếu bạn làm sạch, bạn hạnh phúc thì mọi người xung quanh bạn được hưởng lợi như thế nào.

4. Cách mà Ho’oponopono giúp bạn và những người xung quanh
Khi bạn làm sạch bên trong bạn thì những gì bạn thấy, nghe là biểu hiện bên trong bạn cũng được làm sạch. Bạn không cần đi tìm nguyên nhân của vấn đề, bạn chỉ cần giải quyết vấn đề.

Hãy tưởng tượng thế này, có một cái giếng và mọi người đều uống nước chung ở đó. Có một ai đó buồn buồn thả chất độc xuống giếng. Việc của bạn không phải là đi tìm xem ai bỏ độc xuống giếng, việc của bạn là giải độc trong giếng. Khi bạn giải độc trong giếng thì những người uống nước giếng này đều không sao cả, ngay cả người đã bỏ độc xuống giếng họ uống nước đó thì vẫn khỏe mạnh bình thường.
Chúng ta đang sống trong một bầu không khí bị ô nhiễm bởi nhiều thứ, kể cả những tần mức năng lượng rung động thấp từ tâm trí của những người xung quanh. Đừng quan trọng ai đã làm ô nhiễm bầu không khí, việc của bạn là liên tục “làm sạch”. Và nếu bạn “làm sạch” bạn thì ngay cả người đã vô tình hay cố ý làm “ô nhiễm” bầu không khí họ cũng được làm sạch. Hay nhỉ !

5. Tổ tiên là bạn, bạn là tổ tiên
Khi bạn nói: “Tôi xin lỗi bạn” với ai đó hay với vấn đề nào đó, nó có nghĩa là “Tôi, gia đình, dòng họ, tổ tiên tôi xin lỗi bạn cùng gia đình, dòng họ, tổ tiên bạn từ lúc bắt đầu sự có mặt của con người trên thế giới cho đến hiện tại.”

“Hãy tha thứ cho tôi” có nghĩa là “Mong bạn, cùng gia đình, dòng họ, tổ tiên bạn hãy tha thứ cho tôi, cùng gia đình, dòng họ, tổ tiên tôi từ lúc bắt đầu sự có mặt của con người trên thế giới cho đến hiện tại.”

“Tôi yêu bạn” có nghĩa là “Tôi, gia đình, dòng họ, tổ tiên tôi yêu bạn cùng gia đình, dòng họ, tổ tiên bạn từ lúc bắt đầu sự có mặt của con người trên thế giới cho đến hiện tại.”

“Tôi cảm ơn bạn” có nghĩa là “Tôi, gia đình, dòng họ, tổ tiên tôi cảm ơn bạn, cùng gia đình, dòng họ, tổ tiên bạn từ lúc bắt đầu sự có mặt của con người trên thế giới cho đến hiện tại.”
Có khi bạn gặp một người, họ tự nhiên không thích bạn, có vấn đề rắc rối với bạn. Thì biết đâu, 30 đời trước, tổ tiên bạn đã gây ra vấn đề gì với tổ tiên của người đó, thế là tổ tiên của người đó ghi điều này trong kí ức và truyền xuống cho đến tận bây giờ. Nên ngay khi gặp bạn, chương trình đó được chạy, và họ khó chịu với bạn. Giờ thì bạn hiểu hơn vấn đề rồi phải không?

6. Càng nói “yêu” càng hạnh phúc, càng “làm sạch” càng “tinh khiết”
Tiềm thức không phân biệt được “I” (tôi) hay “You” (bạn). Ý thức mới phân biệt. Nên khi bạn nói “Tôi yêu bạn” thì trong tiềm thức nó có nghĩa “Tôi yêu tôi”. Nên khi bạn càng nói yêu người khác, thì có nghĩa là bạn càng yêu chính mình. Khi bạn yêu chính bạn, cơ thể và não bộ sẽ tiết ra những chất hóc-môn khiến cho sức đề kháng, hệ miễn dịch của bạn được tăng cường lên và bạn khỏe mạnh. Càng khỏe mạnh lại càng hạnh phúc.

Sự rung động trong nước nhanh hơn rung động trong không khí gấp ba lần, nên khi bạn mở miệng nói “Tôi yêu bạn” thì câu “Tôi yêu bạn” chạy khắp người bạn nhanh gấp ba lần trước khi nó đến tai của người nhận. Càng nói yêu, bạn càng đẹp. Do những vấn đề nghi ngờ, tức giận, ghen tuông, bạn khó tiếp nhận được “linh hứng”, bây giờ bạn càng làm sạch thì bạn càng thoải mái, tự do hơn vì không phải bận tâm suy nghĩ quá nhiều. Bạn càng sạch, bạn càng tươi mát, và những người xung quanh bạn càng được hưởng hạnh phúc, đồng thời bạn cũng được nhận nhiều hơn những “linh hứng”.

7. Cách chữa lành và làm sạch mình

Bạn có thể chữa lành bản thân bằng cách nghe Ho’oponopono ở đây hoặc những âm thanh có tần số chữa lành, bỏ đi những năng lượng tiêu cực trong lúc ngủ ví dụ như bài này Thiền có thể giúp mình giữ tâm tịnh hơn, cố gắng giữ năng lượng tích cực vì theo luật hấp dẫn, điều tích cực sẽ thu hút những điều tích cực, và ngược lại. Học cách tha thứ và biết ơn mọi điều xảy ra trong cuộc sống, cũng là cách để mình sống hạnh phúc hơn.

Cảm ơn bạn Minh, anh Minh, chị Thanh đã chia sẻ những kiến thức tuyệt vời này với em.

Chúc mọi người cuối tuần bình yên

Love,

Chi