những bài học của mình,

mình viết bài blog này trong một buổi chiều mát mẻ của tháng 6, năm mình chuẩn bị 26 tuổi. mình chỉ định bật laptop một tí, nhưng cảm giác thôi thúc trong lòng lại muốn chia sẻ điều gì đấy, nên mình viết. những điều mình sắp chia sẻ dưới đây, mọi người chắc hẳn cũng đã nghe, đọc, hoặc trải qua nó rồi. mình cũng thế, nhưng cho đến khi mình thật sự “học” được nó, như thể đến tận bây giờ mình mới thật sự “own” nó.

Không có việc gì phải vội,

suốt hơn 25 năm qua, mình luôn sống với ý nghĩ “mình sẽ bị trễ điều gì đấy“. vậy nên mình đi, ăn, nói và đưa ra quyết định rất nhanh, kiểu vội vàng. đôi lúc mình thấy hối hận vì đã không dành nhiều thời gian hơn để cân nhắc và suy nghĩ.

trong đầu mình luôn có ý nghĩ của việc mình sẽ làm tiếp theo. ví dụ như mỗi buổi sáng thức dậy, vừa mở mắt ra, trong đầu mình sẽ có 1 list việc hôm nay “cần” làm. đôi khi điều này làm mình không muốn bước xuống giường và bắt đầu ngày mới một cách tràn đầy năng lượng hơn. điều này cũng làm cho mình không tận hưởng được những điều đẹp đẽ xung quanh mình.

hình mình chụp ở công viên gần nhà

mình sống vội đến mức không nhận ra những điều làm mình vui và hạnh phúc thật sự ở rất gần với mình. như cơn gió lướt qua mặt mình, tiếng chim hót, cây xanh, hay vì mình cảm thấy an toàn và bình yên.

mình không cần vặn lửa thật to ở bếp gas khi nấu đồ ăn, hay mình cũng không cần phải rush đến mức vo gạo một cách ào ào. mọi thứ có thể đợi. mình chỉ muốn sống một đời chậm thiệt chậm của mình. mình nghĩ thành công hay giàu có đến mức không có đủ thời gian để tận hưởng từng giây phút của cuộc đời, thì có ý nghĩa gì đâu?

Sống tử tế

mình đã định ghi tốt bụng, nhưng mình nghĩ “tử tế” phù hợp hơn. sống tử tế với mình là làm mọi thứ với tình yêu và điều tốt từ tận đấy lòng của mình. thành thật mà nói: mình chưa bao giờ thật sự hối hận vì đã sống tử tế, mình chỉ hối hận những lúc mình cư xử không tốt với ai đó thôi.

hãy làm mọi điều với sự chân thành và đừng bao giờ kết tội hay nghĩ xấu cho ai đó, cho đến khi có chứng cứ rõ ràng. có lần mình giận dỗi ai đó, bạn trai mình nói “có thể ngay lúc đó người ta quên thương em thôi.” mình như pause lại một chút. ngay cả bản thân mình, cũng có những lần giận quá mất khôn, và “quên thương” người khác và chính bản thân mình cơ mà.

Sống cuộc đời của mình

mình học được nếu mình chỉ tập trung 100% năng lượng của mình vào cuộc sống mình và những người mình yêu thương, thì tâm trí mình sẽ “gọn gàng và nhẹ nhàng” hơn nhiều. vậy nên mình tập. mình có tật thiệt xấu là hay vào kenh14, sân si cuộc đời của người khác .-. mình chặn kenh14 ở web browser của mình, và cả set giờ ở điện thoại. haha

chị therapist của mình nói là nếu mình muốn ai đó trở nên tốt hơn thì điều tốt nhất mình có thể làm là inspire họ. vậy nên mình cố gắng mỗi ngày để trở nên phiên bản tốt hơn của mình ngày hôm qua.

với tất cả yêu thương,

Chi

unlearn

việc mình chọn làm trong kì nghỉ hè một tuần là đi nhổ 4 cái răng khôn. dù có đôi chút sợ sợ nhưng mình vẫn quyết tâm nhổ cho rồi, và thế là, răng khôn đã không còn nữa, nhưng để lại là cảm giác lân lân của thuốc giảm đau, tê tê ở răng mỗi lần mình ăn uống gì đó. mình nghĩ viết blog bây giờ sẽ thích lắm, nên mình viết.

việc nhổ răng trong kì nghỉ cho mình một cái cớ hoàn mỹ để chỉ ăn, ngủ, đọc sách và xem phim. mình có thể ngủ bất cứ khi nào mình muốn và xem bất kì bộ phim nào mình thích. cảm giác rất tuyệt vời khi có thể lắng nghe nhu cầu của bản thân. dù nghĩ lại cũng thấy ngộ, tại sao mình phải có lý do để cơ thể được nghỉ ngơi?

mình nhận ra từ rất lâu, mình đã lớn lên trong môi trường phải làm, phải chứng minh giá trị của bản thân. học giỏi, ngoan ngoãn nghe lời thì mới được thương. mình cảm thấy bản thân như con chuột trong cái lồng tròn, nó cứ chạy và chạy cho đến khi đuối hơi. may quá mình không phải là chuột, mình cứ thế tắt chế độ phải ở bản thân thôi.

  • mình biết mình được thương cho dù mình có làm hay không làm gì đi chăng nữa
  • mình biết người thật sự yêu thương mình sẽ yêu thương mình mà không cần có lý do
  • mình biết người yêu mình với điều kiện thì thật ra người ta cũng không yêu mình nhiều đến thế
  • mình biết lời giải thích trong phần lớn trường hợp là không cần thiết
  • mình biết mình không hoàn hảo và mình phạm nhiều sai lầm trong quá khứ
  • mình biết mình xứng đáng để tha thứ cho bản thân và sống tốt hơn
  • mình biết mình không đi tìm những những phút giây hoàn hảo trong cuộc sống
  • mình biết mình còn phải unlearn nhiều điều lắm nên thôi từng ngày, từng chút một ha.

Sự chỉ trích

một trong những điều mình làm trong hành trình chữa lành của mình là dành nhiều thời gian ở một mình và bên cạnh những người mình thật sự cảm thấy thoải mái và bình yên. điều này giúp mình hiểu và chú ý đến phản ứng cơ thể mình hơn. mỗi khi đối diện với sự chỉ trích, nói xấu và sự phán xét, tim mình đập nhanh hơn, bụng cảm thấy bồn chồn rất khó chịu. vậy nên, mình chỉ giao du với người thương mình thôi.

Chuyencuachi là nơi mình chia sẻ những điều mình cảm thấy hay ho, như trang nhật kí online ghi lại hành trình chữa lành và trưởng thành của một cô gái 25 tuổi, tên Chi, là mình. mình là độc giả đầu tiên và trung thành nhất của trang blog này. nếu ai đó ghé qua, cảm thấy hợp thì đọc, tụi mình cùng chia sẻ những điều tốt đẹp, bổ ích cho nhau.

sáng nay mình ngủ dậy, lúc check email mình nhận được bình luận này:

phản ứng đầu tiên của mình là, ơ sao lại có mỗi câu nói này mà cũng không hiểu? rồi lại chỉ trích mình “sâu sắc” và “ngớ ngẩn”? và phản ứng thứ 2 là ơ sao lại “quan tâm mình đến mức phải vào blog của mình rồi chỉ trích” như vậy?

đứng trước bất kì lời nhận xét nào từ mọi người, mình đều hỏi bản thân, điều này có mang tính xây dựng và giúp mình tốt lên hay không? còn lại, những lời nhận xét như này với mình là việc project của người đó lên mình. nói một ai đó “có vẻ sâu sắc” và “ngớ ngẩn” không hề mang lại lợi ích gì cả.

những điều mình học được về sự chỉ trích:

  1. Khi mình chỉ trích ai đó, về việc không liên quan hay ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, là mình đang không cảm thấy hài lòng và hạnh phúc với cuộc sống của mình.
  2. Lúc mình tự đi cho những lời khuyên khi chưa được hỏi hãy nhìn nhận lại bản thân mình.
  3. Ngoài những lời góp ý chân thành và mang tính xây dựng, những lời bình luận chỉ trích đều không liên quan đến mình.

những điều mình làm để mình bớt nhiều chuyện và sống lành mạnh hơn:

  1. nghỉ ngơi
  2. đọc sách
  3. xem phim
  4. đi bộ, dành nhiều thời gian ngoài thiên nhiên
  5. trò chuyện với người yêu, gia đình, và bạn bè thân thiết!
  6. viết nhật kí, viết bloggg
  7. thêu thùa
  8. nấu ăn
  9. vẽ vời
  10. làm việc
  11. hẹn hò
  12. dọn dẹp
  13. thiền
  14. làm bài tập
  15. nghe nhạc

mình nhận ra thế giới của mình tuyệt vời lắm rồi, mình không cần đi chỉ trích hay dòm ngó cuộc sống của người khác đâu.

Classic Style – Kate Schelter

hôm rồi mình vô tình xem chị Jenn chia sẻ về book report của chị ấy, mình cảm thấy rất ấn tượng. vậy nên từ bài này, mình sẽ viết book report cho mỗi quyển sách mình đọc.

quyển sách này quả thật như một quyển nhật kí kể lại hành trình và cuộc sống của Kate. nó phù hợp với late night reading vì hình Kate vẽ rất dễ thương và câu chữ rất nhẹ nhàng.

3 điều mình học (hoặc được nhắc lại) từ Classic Style:

  1. Cost per wear: giá trị thật sự của quần áo không phải giá thật sự lúc bạn mua, mà giá mỗi lần mang. những món đồ fast fashion, mặc dù với giá rẻ nhưng chất liệu dỏm. Ví dụ:
    • bạn mua 1 chiếc đầm với giá $20, nhưng bạn mang được 10 lần thì đầm đã bay màu và nhìn cũ, hay đường chỉ may cẩu thả đã bị bung ra, thì giá mỗi lần mang sẽ là $2.
    • với chiếc đầm mua với giá $100, bạn mang hơn 70 lần suốt nhiều năm, nhưng vải và đường may của đầm ấy vẫn rất tốt => giá mỗi lần mang sẽ là $1.4
  2. Đơn giản hóa mọi thứ. xuyên suốt quyển sách, tác giả nhắc nhiều tên hàng hiệu mà mình mù tịt!! nhưng điều mình ngưỡng mộ ở Kate, là cô ấy luôn làm chủ những gì mình mang. nghĩa là chỉ nên chọn những món đồ thật sự phù hợp với mình, không mang vì nó hàng hiệu. hãy mang vì mỗi trang phục đó như thể bạn chính là chủ nhân của nó mà không phải là ai khác.
    • Kate cũng nhắc đến việc, đừng trữ những đồ mình không thật sự cần dùng đến: “một thứ vào thì một thứ phải ra”. những món đồ bạn cất đi ở dưới gầm giường, hay ở một xó xỉn nào đấy, sẽ khó có cơ hội được bạn mặc đến!
    • tác giả cũng tận dụng những đồ cũ từ người khác nếu nó phù hợp với cô ấy, thay vì bỏ tiền ra mua một món đồ mới!
  3. Đừng mua món gì giảm giá, nếu bạn không mua nó với giá ban đầu. (đọc lại lần nữa nhé)

những hình minh họa rất dễ thương. mình sẽ không đọc lại quyển này, nhưng thật sự là một quyển sách đáng yêu cho những cô bạn trẻ.

Với tất cả yêu thương,

Chi

nỗi sợ của mình về việc viết,

một trong những điều mình cần làm trong quá trình chữa lành là gọi tên được những nỗi sợ mình có trong cuộc sống thường ngày. trong bài viết này mình sẽ chia sẻ về mối quan hệ giữa việc viết và nỗi sợ bên trong mình. mình luôn có một nỗi sợ khi chia sẻ những điều mình viết lên mạng xã hội.

  • mình sợ rằng sẽ làm tốn thời gian của mọi người vì bài blog cá nhân này của mình không mang lại lợi ích gì cho người đọc.
  • mình nhận ra những kiến thức mình có quá ít ỏi so với kho tàng tri thức trong vũ trụ này. càng trưởng thành mình càng nhận ra tầm quan trọng của việc im lặng và học hỏi.
  • mình lo rằng bản thân không làm được như những gì mình chia sẻ. năm 18,19 tuổi mình từng có bài viết thật dài ở Tumblr về việc đinh ninh rằng mình sẽ không sinh con với rất nhiều dẫn chứng hùng hồn. bây giờ 25 tuổi, mình lại thấy thiên chức làm mẹ là một điều tuyệt vời của tạo hóa. mình lại hay cười tủm tỉm khi nghĩ về việc sẽ nuôi dạy con như thế nào, sau này.
  • mình sợ bị đánh giá. mình sợ ai đó quen biết mình ngoài đời, sẽ nhận xét thế này thế nọ về mình, về những suy nghĩ và quan điểm của mình.
  • mình sợ không được chấp nhận. nỗi sợ này như anh em song sinh với nỗi sợ bị lạc lõng.

tối nay, mình có cảm hứng muốn viết blog. mình loay hoay một hồi, với nhiều chủ đề mình đã chuẩn bị trước đó. mình lại chọn chia sẻ về những nỗi sợ này. mình nhận ra:

  • chuyencuachi.com là một nơi vừa riêng tư vừa công khai cho mình tự do thoải mái chia sẻ những bài học của mình trong cuộc sống.
  • chính mình là người đọc đầu tiên và (có thể) là người duy nhất đọc blog này, nhưng điều đó sẽ không thay đổi những nội dung mình muốn chia sẻ.
  • mình dần chấp nhận và cho phép mình được thay đổi quan điểm và cách sống vì đó là một lẽ rất tự nhiên.
  • mình vẫn đang học cách không để tâm đến những lời nhận xét, ý kiến của mọi người quá nhiều. vì vẫn luôn là mình, sống cuộc đời của mình, mà không phải ai khác.
  • mình thôi tìm kiếm sự chấp nhận từ bên ngoài. dù đôi khi mình vẫn chật vật vì tâm trí mình đã quen với suy nghĩ cũ, thói quen cũ. thay đổi là một quá trình không dễ dàng, nhưng nó cần diễn ra để mình trưởng thành hơn.

hôm nay mình tình cờ xem lại đoạn video ngắn về hoàng tử nhỏ, về cậu bé với sở thích vẽ. mình có chút nghẹn ngào khi thấy bản thân mình trong đó. khi mình còn bé, mình tự do thoải mái khám phá và thể hiện mọi điều mình nghĩ và làm. càng lớn, xã hội dạy cho mình những luật lệ không tên, gắn lên mình những nỗi sợ, và từ đó mình thôi khám phá, thôi thể hiện con người thật của mình. mình sợ không được chấp nhận, sợ bị lạc lõng. nhưng đã đến lúc mình nhận ra, cảm giác tuyệt vời thế nào khi được là chính mình, được nói lên những điều mình tin tưởng, được bên cạnh với những người tôn trọng giá trị của mình. mình chỉ mong mọi người có cảm giác đó, cảm giác hạnh phúc và tự do khi được là chính mình.

vậy nên, mình sẽ viết, sẽ chia sẻ dù những nỗi sợ ấy vẫn tồn tại đâu đây. vì mình biết, cách duy nhất vượt qua nỗi sợ là băng qua nó.

chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ và yên bình,

Chi

My Healing Story

mình vẫn còn đang trên hành trình chữa lành của bản thân, nhưng mình hi vọng những điều mình chia sẻ dưới đây có thể giúp ai đó ngoài kia. khi nói đến “chữa lành” mình đã từng nghĩ nó như việc chữa bệnh ngoài da, nếu đau thì uống thuốc, chảy máu thì băng bó. những việc xảy ra với mình trong năm 2020, giúp mình có một cách nhìn trọn vẹn hơn về chữa lành. với mình, chữa lành là một inner work, mọi người sẽ đến với chữa lành ngay thời điểm thích hợp nhất trong cuộc đời họ.

quá trình chữa lành giúp mình nhìn nhận lại bản thân, dành thời gian một mình và học cách làm bản thân vui mà không cần đến bất kì tác nhân khác ở bên ngoài. mình học cách tha thứ và buông bỏ những điều không thuộc về mình. khi ấy cũng là lúc mình nhận ra bản thân mình có control issues (mình luôn muốn kiểm soát những cảm xúc, hành động của bản thân và đôi khi là tình cảm từ người khác) Việc chấp nhận buông bỏ việc -mình- không- thể -kiểm -soát -giúp cuộc sống mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

trước đây, mình hiểu rất mơ hồ về cụm từ ” chấp nhận và yêu bản thân.” việc không ngừng tìm kiếm sự công nhận và chấp nhận từ người khác làm mình cảm thấy rất mệt mỏi. lúc mình nhận ra chân lý là thật sự mình có thể sống mà không cần phải quan tâm đến điều người khác nghĩ gì về mình, giúp mình sống thật với bản chất con người mình hơn. việc ngắt kết nối với thế giới bên ngoài, giúp mình nhận ra thế giới bên trong mình là một vườn hoa mà mình có thể trồng bất kì loại cây, hoa nào mình muốn; hoặc đó là mái ấm của chính mình, mà mình không cần sự chấp thuận của bất kì ai, để được bình yên và hạnh phúc. những ngày đầu, khi đi ăn, đi shopping hoặc đi chơi một mình, mình cảm thấy rất gượng gạo và luôn có cảm giác ai đó quan sát mình, nhưng một lần, hai lần rồi cũng bản thân mình cũng quen. vì chẳng ai dư thời gian để nghĩ về một người lạ họ gặp thoáng qua ở ngoài đường được.

dạo gần đây, mình nhắc hơi nhiều về tính nữ, nhưng mình nghĩ điều quan trọng thì nên nhắc lại nhiều lần. khi nhận thức được, từ nhỏ đến lớn mình vẫn luôn được dạy dùng cái đầu, lý trí để đạt được thành tích tốt trong học tập và công việc, mà quên đi rõ ràng, nhu cầu lắng nghe bản thân, tính nữ cũng là một phần quan trọng không kém. mình ước gì có ai đó nói với mình khi nhỏ rằng, mình không cần phải làm gì đó, đạt được gì đó thì mình mới được yêu thương. trong một group mình tham gia ở facebook, có người hỏi có bất lịch sự không khi hỏi về thu nhập của người khác, ở phía dưới có một người trả lời rằng” người ta sẽ phán xét và để bạn vào một mục nào đó dựa trên thu nhập của bạn.” khi đọc đến đó, mình giật mình vì nhận ra sự thật phủ phàng này. chẳng phải thu nhập chỉ nên là điều vợ chồng và những người liên quan trực tiếp đến nó, cần biết thôi sao?

việc chấp nhận tính nữ của bản thân, giúp mình sống hạnh phúc hơn về việc bớt chán ghét và cau có mỗi khi đến chu kì, chấp nhận cảm xúc của bản thân mà bớt phán xét nó hơn. quan trọng nhất là, tính nữ giúp mình biết yêu thương và bao dung hơn với những người xung quanh mình.

khi có điều gì đó đang xảy ra với mình, thay vì dùng đầu để suy nghĩ và phán xét nó, mình kết nối với bản thân để nhận ra mình thật sự cảm thấy gì. mình có thể cảm thấy hạnh phúc, bất an, hay bồn chồn, lo lắng, mình tập gọi tên những cảm xúc bản thân đang có, và hỏi mình tại sao lại cảm thấy như vậy. và mình sẽ nói ra điều đó. từ việc này, mình cũng nhận ra khi bản thân mình căng thẳng, mình thường nói, đưa ra nhiều quyết định vội vàng và hay sai lầm!

từ đầu bài đến giờ, mình đã chia sẻ về những điều mình nhận được từ quá trình chữa lành, nhưng mình đã làm gì trong quá trình này?

  • dành thời gian một mình: là lúc thật sự dành thời gian ở một mình và không cảm thấy ngại hay sợ khi phải từ chối ai đó (mà mình cũng không thật sự muốn gặp lắm.) mình chú ý hơn về nhu cầu của bản thân, về việc mình cảm thấy như thế nào khi bên cạnh ai đó. mình đã chia sẻ với bạn trai của mình là mỗi lần mình muốn biết mình có thật sự muốn chơi với ai đó hay không, mình sẽ nghĩ xem mình có muốn mời họ ở đám cưới mình hay không! mình muốn dành thời gian của bản thân và bên cạnh những người thật sự quan tâm và yêu thương mình thay vì chỉ dòm ngó, để ý và bàn tán về mình.
  • tìm hiểu về chữa lành: có giai đoạn mình chìm đắm trong việc tìm hiểu những thông tin bên ngoài, gặp therapists, nhưng cũng có giai đoạn, mình chỉ tập trung vào bản thân. giai đoạn nào cũng tốt, tùy theo nhu cầu của bản thân mình theo mỗi thời điểm khác nhau.
  • đón nhận: mình nghĩ từ đúng hơn cho việc này là ” surrender.” mình chấp nhận là có những lúc bản thân mình vẫn theo pattern cũ và cư xử như ****, nhưng đó cũng là dấu hiệu để mình biết mình cần để ý đến nhu cầu của chính cơ thể mình hơn. mình chấp nhận yêu thương bản thân mình lúc mình không hoàn hảo, và chính xác là, chẳng bao giờ mình hoàn hảo cả, nên mình yêu luôn những lúc mình không yêu mình đủ!

mình biết, thế hệ ông bà, cha mẹ mình không hiểu nhiều về sức khỏe tâm lý, nên có nhiều người kể cả mình phải trải qua những quá trình chữa lành thế này. nhưng mình hi vọng, thế hệ tụi mình, khi có thể tiếp xúc với kiến thức dễ dàng và đầy đủ như thế này, có thể trau dồi và chữa lành bản thân mình, để không bất kì một đứa nào ở thế hệ sau, và thế hệ sau nữa phải trải qua những tổn thương tâm lý này. mình xin kết bài với câu nói mình rất thích, mong mọi người yêu thương bản thân và nhận ra bản thân mình xứng đáng với những điều tốt đẹp ở cuộc sống này.

thật nhiều yêu thương,

Chi

Chi nhớ gì về năm 2020?

hôm rồi lúc đang ngồi nghĩ vu vơ, tự dưng trong đầu Chi có câu hỏi này. năm 2020 là năm có nhiều sự kiện lịch sử, biến cố khó khăn cho nhiều người, nhưng với Chi thì sao? Chi sẽ nhớ gì về năm 2020 của mình ?

một buổi sáng mùa xuân ở Crystal Cove 🌿

Chi nhớ đến những đêm nằm cạnh Mẹ khi Ông vừa mất. cảm giác lạ lạ khi nằm gần Mẹ, vì đã rất lâu rồi cả hai mẹ con mới ngủ chung. nghe tiếng Mẹ thở đều, Chi vừa nhớ Ông vừa thấy ấm lòng vì được ở gần Mẹ. Trong khoảng thời gian ấy, Chi cũng rất buồn vì lời nói của ex về mình, nhưng điều Chi nhớ nhất là những điều Chi rút ra được từ chuyện tình cảm đó 🌸

Khoảng giữa năm 2020, Chi sắp xếp lại mọi thứ trong phòng mình, bỏ đi rất nhiều đồ không cần thiết và tạo không gian thoải mái. Chi sẽ nhớ đến những tối bình yên vô cùng, Chi tắm rồi lên giường nghe nhạc và đọc sách. không cãi nhau, không đổ lỗi và cả trách móc. chỉ có Chi với Chi. một cảm giác rất an bình.

Chi sẽ nhớ đến bài học về năng lượng nữ tính 🌸. trong mỗi người chúng ta đều luôn có hai năng lượng nam tính và nữ tính. năng lượng nam tính đại diện cho sự suy luận, quyết đoán, và cạnh tranh để giúp chúng ta phát triển. năng lượng này phù hợp trong học tập và làm việc. năng lượng nữ tính đại diện cho mặt cảm xúc, cảm thông và nuôi dưỡng. việc dung hòa giữa hai năng lượng này thật sự rất cần thiết. xã hội ngày nay đa phần mọi người chỉ công nhận năng lượng nam tính, đi học phải học thật giỏi, đi làm cũng luôn phải cạnh tranh. việc biết đến năng lượng nữ tính cuộc sống Chi như bước sang một chương mới. Chi nhận ra có một Chi con gái hơn và Chi không thấy có lỗi vì điều ấy nữa.

đi ăn bánh uống trà với bạn :”)

Chi sẽ nhớ đến cảm giác cô đơn đêm ngày 4 tháng 7 khi ngồi ở trong phòng nhìn ra bên ngoài pháo bông bắn sáng cả bầu trời. Chi nhận ra cảm giác cô đơn lúc ấy sẽ là một phần trong cuộc đời của mỗi người chúng ta. mình không chối bỏ được. Chị Milena có nói với mình, solitude đến với mình lúc ấy cũng chỉ muốn ở cạnh cùng mình thôi. hôm đó, anh nói thích mình.

Chi sẽ nhớ đến bài học về lời nhận xét. hôm vừa rồi, ở trong một group trên FB bạn kia kể với mọi người rằng, người yêu bạn ấy nói nếu bạn ấy không bớt lôi thôi, người yêu sẽ không lấy bạn ấy nữa. đa số mọi người bình luận rằng nếu điều bạn trai nói đúng thì bạn gái kia phải biết tiếp thu và thay đổi. với một đứa cũng lôi thôi nhất là lúc học phải tập trung như mình, mình cảm thấy rất bất bình vì lời nói của bạn trai kia. mình nhận ra việc đưa ra nhận xét đúng hoàn toàn khác với việc góp ý chân thành và có tính xây dựng. hai điều đó là hoàn toàn khác nhau.

mình sẽ nhớ đến cảm giác vui sướng khi được sống với đúng bản ngã của mình. cảm giác vào thư viện mượn cả một chồng sách từ chính trị đến tâm lý cả truyện con nít, thật sự rất thích. giây phút bản thân mình biết mình được chấp nhận bởi người mình thương là cảm xúc mình nghĩ chẳng bao giờ quên được.

hoàng hôn ở biển vào một ngày tháng 7 là điều mình sẽ nhớ! mình chưa bao giờ ngừng biết ơn việc mình ở gần biển, việc có nhiều cơ hội ngắm hoàng hôn đẹp vô cùng ở miền nam California này. hôm ấy trời se se lạnh, tiếng sóng biển và không khí trong lành, mọi nỗi âu lo trong lòng mình như được trút bỏ. rất thích.

mình sẽ nhớ đến những cuộc trò chuyện heart to heart với bạn Minh. về tỉ tỉ thứ trên đời và nhận ra việc có nhiều bạn không thích bằng có bạn cùng hệ giá tri với mình! mình sẽ nhớ đến câu trả lời của Minh khi mình hỏi, mình phải làm gì với việc ai đó không muốn chơi với mình nữa (!) Minh trả lời rất vô tư “thì mình đi chơi với người chơi với mình.” hehe giống như chuyện yêu đương vậy đó, người ta không yêu mình thì thôi, mình đi yêu mình và yêu người khác.

mình với quyển sách mình thích ở công viên gần nhà 🌻

khi viết đến đây mình nhận ra mình chẳng nhớ đến mình đã làm được gì cả, mình chỉ nhớ đến cảm xúc của mình ở những khoảnh khắc nào đó thôi. như mình chẳng nhớ gì mình đã làm được gì vào năm lớp 3 cả, nhưng mình nhớ vào năm đó, mình đã thấy mắc cỡ thế nào khi bạn Khoa biết mình thích bạn ấy! vậy nên mình cứ việc bình an, không âu lo trong hiện tại thôi. mọi khó khăn sẽ qua, mình luôn tin là vậy.

chúc mọi người có một mùa giáng sinh ấm áp và an lành,

from Chi with love ☘️

The 5 love languages

Tối hôm rồi, lúc đi ăn với bạn. Chi hỏi, love language của bạn là gì? thì bạn quay sang nhìn Chi như thể Chi vừa nói tiếng người ngoài hành tinh. Chi hỏi thêm vài người bạn của mình, mọi người cũng có chung biểu cảm như vậy. Y như cách Chi phản ứng khi được các Chị hỏi “love language của Chi là gì?” Sau vài lần Chi ngượng chín người khi mọi người đón chào Chi bằng những cái ôm “khá gần gũi”, cũng không thiếu vài lần Chi vô tình gây hiểu nhầm khi bắt tay ai đó hời hợt. Chi nghĩ rằng việc hiểu love language của người mình yêu thương cũng là một cách để mình xây dựng mối quan hệ bền lâu và gắn chặt với nhau hơn! Love language này không chỉ dành cho các cặp đôi mà còn những thành viên trong gia đình, bạn bè thân thiết. Vậy nên, bài viết này ra đời! Hi vọng nó sẽ giúp mọi người hiểu và thương nhau hơn.

Words of Affirmation– Những lời yêu thương

Những người có love language này thường sẽ rất thích được khen và nói lời yêu. Kiểu như “I love you” hay ” em mặc đầm xinh quá!” kiểu đại loại như vậy. Ngôn từ có sức ảnh hưởng lớn với người có ngôn ngữ tình yêu này nên họ thường mất nhiều thời gian hơn người bình thường để quên và tha thứ những lời chê bai từ người khác.

Acts of Service– Hành động giúp đỡ

Nhóm người có love language này thường thích thể hiện và đón nhận tình cảm bằng hành động hơn là lời nói. Thay vì thích nghe nói ” anh yêu em” họ hạnh phúc x1000 nếu bạn quan tâm và để ý đến nhu cầu của họ. Ví dụ như nấu một bữa ăn, nhắc họ lịch khám bác sĩ, hay chỉ đơn giản là để kem đánh răng vào bàn chải sẵn cho họ. Những việc làm giản dị này nếu được xuất phát từ tình yêu thì sẽ làm người có love language này hạnh phúc lắm!

Receiving Gifts– Việc nhận quà

Những người có love language này rất thích việc tặng và nhận quà. Việc nhận và tặng quà giúp họ thấy hạnh phúc! Với nhóm người này, quà tặng như một biểu tượng của tình yêu. Tiền không thể mua được hạnh phúc, nhưng tiền có thể mua quà và giúp nhóm người có love language này hạnh phúc! Nhóm người này là nguyên nhân của việc trung bình hằng năm một người dân Mỹ chi khoảng ~1 ngàn đô quà cáp trong các ngày lễ !

Quality Time– Thời gian chia sẻ bên nhau

Nhóm người có love language này rất yêu thích khoảng thời gian bên nhau mà không bị ai hoặc việc gì đó làm phiền. Ví dụ như khi trò chuyện với nhau, họ sẽ thích bạn buông điện thoại khỏi tay và đặt trọn vẹn sự chú ý vào họ. Cũng là một cách thể hiện tình cảm và sự tôn trọng của bạn với họ. Những người có love language này thường sẽ dễ bị tổn thương hơn nếu bạn huỷ bỏ cuộc hẹn, hay không thể điện thoại như bạn đã hứa. Như một dấu hiệu họ nghĩ rằng bạn quan tâm những điều khác hơn họ.

Physical Touch– Đụng chạm, tiếp xúc cơ thể

Người có love language này thường sẽ thích ôm, hôn, nắm tay hay sex. Họ sẽ cảm thấy an tâm và được yêu thương hơn nếu bạn có thể nắm tay, hay một cái ôm có ý nghĩa vô cùng với họ.

Khi Chi giải thích 5 love language này cho bạn Chi. Mọi người hỏi lại rằng không phải luôn cưng chiều và quan tâm người yêu mình là được rồi hay sao? Nhưng có nhiều cặp đôi, việc dính nhau 24/7 với họ là cực hình, hay có những người không thấy việc tặng hay nhận quà là cần thiết thì việc bạn cứ đòi quà hay cứ liên tục tặng quà cho họ chẳng phải là một phí phạm hay sao.

Tất nhiên, một người có thể có nhiều hơn một love language chỉ là họ thích cái nào nhất. Và partner hay những người xung quanh họ chỉ cần cho họ điều đó thôi. Đã có lúc Chi nghĩ, tại sao việc yêu thích và gắn bó với một ai đó lại khó khăn và phức tạp đến vậy. Chẳng phải mình chỉ cần có chân tình là được rồi hay sao? Nhưng Chi nhớ, bạn K từng nói với Chi, Chi không phải là thánh. Và con người thì phức tạp vậy đó.

Thôi thì mình gắng dành những thời gian ngắn ngủi bên nhau ở đời này thật hạnh phúc bạn nhé!

PS: Bài quiz tiếng Anh ở đây và bài trắc nghiệm tiếng Việt ở đây cho bạn nào cần nhé!

Thương,

Chi

how to be unbothered?

đâu đó ở Utah

dạo gần đây, mình nhận ra là khi mình thôi nghĩ bản thân là trung tâm của vũ trụ thì cuộc sống của mình bình yên và đỡ drama hơn (nhiều). đôi khi vì mình nghĩ mình quan trọng, nên (lại là) mình nhận hết trách nhiệm, công việc vào thân, để rồi lắm lúc nghĩ sao mình luôn làm nhiều hơn người khác. chẳng phải mình đối xử bất công với bản thân bằng cách nói ” Có” với mọi chuyện hay sao? vậy nên mình thôi, bớt làm người tốt cũng là một cách làm người tốt mà ^^

cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn dù có mình hay không. có những ngày mình để điện thoại ở chế độ “me time”, mang chiếc đầm mình thích, rồi đi đâu đó. lúc đó mình chả suy nghĩ gì nhiều đâu. khi thấy mệt rồi, mình cứ về nhà tắm rửa nghỉ ngơi thôi. nếu có ai đó tìm mình, nhắn tin, điện thoại cho mình vào lúc đó thì too bad, mình đang trong trạng thái không muốn tiếp xúc với con người lắm!

một trong những điều mình rút ra được sau những buổi therapy là việc mình thành thật về suy nghĩ và cảm xúc của mình với người khác, là một cách mình tôn trọng và yêu thương mối quan hệ đó. mình nghĩ mọi người xứng đáng tiếp xúc với con người thật của mình ( dù nó có tròn hay méo mó ra sao).

không có điều gì đảm bảo là ngày mai mình sẽ còn ở đây, trên trái đất này. nên mình phải sống hôm nay cho thật trọn vẹn. mình chỉ muốn dành thời gian của mình: làm việc mình thích và gặp gỡ những người mình yêu thương thôi. mình nhớ ai đó đã nói rằng ông biết một bà người Trung Quốc, bã dành hết cả đời để ” dọn dẹp”. lúc đầu mình nghe qua cũng thấy bình thường, nhưng nghĩ lại mới thấy chột dạ dễ sợ. hehe.

mình cũng không ngờ có ngày mình lên google search câu này, nhưng tìm ra câu trả lời có nghĩa mình đã đi một nửa đoạn đường rồi. hi vọng mình sẽ master được việc không bị làm phiền :p

thương,

Chi

Chi tập viết mỗi ngày,

Hôm qua khi Chi có cơ hội nhìn lại những Proud Moments của mình từ lúc Chi biết trí khôn đến tận bây giờ. Chi nhận ra là, nhiều hơn một lần những khoảnh khắc đó đều gắn liền với sở thích đọc và viết của mình.

Sau này lớn lên, sinh sống ở một đất nước mới, học thêm nhiều hơn một ngôn ngữ, Chi nhận ra vốn từ vựng Tiếng Việt của mình rất củ chuối. Việc không tiếp xúc với tiếng Việt trong văn viết nhiều cũng ảnh hưởng rất lớn vào cách diễn đạt của Chi. Cộng thêm việc sợ bị đánh giá, dần dần Chi ít viết lại hoặc nếu có, cũng sẽ nhanh chóng ẩn bài viết ở chế độ “only me”. Chi không còn vô tư viết ra những suy nghĩ của mình nữa. Nhưng tại sao Chi phải vậy ha? Cùng lắm, nếu Chi viết dở quá thì vẫn có Chi đọc mà! Vậy nên Chi sẽ viết thôi, viết đến khi Chi không còn điều gì để viết nữa, đến khi tay Chi không còn sức để gõ bàn phím nữa, và cho đến khi mắt Chi mờ đi không còn thấy màn hình nữa. Vậy nhé!

Một ngày thứ bảy bình yên như này, Chi chọn ngẫu hứng một quyển tiểu thuyết của Haruki Murakami. Phải hơn một năm rồi, Chi mới đọc lại sách của ông. Ngồi ngấu nghiến đọc và chìm mình trong từng trang sách, Chi hoàn toàn không nghe hay biết gì việc có người vào nhà mình. Đến khi cầm điện thoại mới thấy nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn haha.

Đọc đến đoạn này, Chi nhớ thư viện cũng là một phần rất quan trọng trong cuộc sống của mình. Những năm cấp 1, giờ ra chơi Chi thường chui vào thư viện của trường, ngồi vùi mình trong đống truyện Cô Tiên Xanh cũ ơi là cũ hay cả những tờ báo dành cho thiếu nhi thường bị rách bìa. Nhưng với Chi vào khoảng thời gian ấy, thư viện của trường như một người bạn thân vậy. 30 phút giờ ra chơi ngắn kinh khủng. Sau này lớn lên, Chi mới nhận ra vì trường mình ở quê, thư viện nhỏ ơi là nhỏ, không đủ quỹ nên việc không có sách hay truyện mới là điều dễ hiểu. Vậy nên, Chi rất thương và rất mong các em ở quê, vùng sâu có được một thư viện đầy đủ và hành tráng. Điều mà lúc nhỏ Chi không có được.

Lên cấp 2 và cấp 3 Chi vẫn thường đến thư viện vào giờ ra chơi, tìm một quyển sách mình thích. Chui vào một góc rồi say sưa đọc. Viết đến đây, Chi mới nhận ra thời đi học của mình, Chi không có nhiều bạn như Chi hay nhớ ha :)) Nhưng Chi không có thấy cô đơn, vì Chi luôn có sách, có thư viện để lui tới mà nhỉ?

Hồi nhỏ, khi Chi muốn mua một quyển Nhật Kí Công Chúa, hay Trà Sữa Cho Tâm Hồn Chi phải đợi đến khi được lên thị trấn hay gia đình có ai đi lên đó. Chi nhớ mình phải dặn đi dặn lại Mẹ mua sách rồi ngồi đợi đến tối khuya Mẹ mang sách về! Hay là phải dành tiền đi học để mướn truyện đọc haha, nhưng những điều đó không có làm bớt đi tình yêu dành cho sách trong Chi.

Vậy nên, sau này khi được lên Sài Gòn học hay chuyển qua nước ngoài, Chi có nhiều cơ hội để tiếp xúc với sách hơn. Chi có thể đọc sách bằng tiếng Anh mà không cần phải đợi ai đó dịch cho mình, hay cả cơ hội gặp gỡ, liên lạc với những người cùng sở thích giống mình. Chi không còn thấy lạc lõng nữa.

hình chụp vào lúc 4 giờ sáng, năm đầu tiên Chi đi học college.

Nếu Chi đọc quyển sách nào hay hoặc có một suy nghĩ nào đó có ích cho ai đó ngoài kia, Chi sẽ chia sẻ nó với mọi người, ở đây. Chi dặn mình là, cuộc sống dù có khó khăn hay khốc liệt thế nào, Chi mong mình có thể thực hiện ước mơ nhỏ nhỏ khi về già là mở một nhà sách ấm cúng và miễn phí cho mọi người. Chi có thể làm bánh và tặng cho những đứa trẻ yêu sách như Chi ngày trước ^^

Bởi vậy, nếu bạn có cơ hội đọc bài blog này của Chi. Chi hi vọng tình yêu với sách của Chi lớn đủ để chạm tới bạn và mong bạn may mắn tìm được những quyển sách hay và phù hợp với mình!

Chúc bạn cuối tuần vui vẻ,

Thương,

Chi.