• Maryland, ngày 3 tháng 11 năm 2022

    Cũng vài tháng rồi mình không viết gì ở trang blog cá nhân này, chắc mình mình đã đến khoảng thời gian chỉ muốn cuộc sống của mình trôi qua thầm lặng, nhưng đôi lúc lưu lại những chặn đường phát triển của mình cũng là điều tốt. Vậy nên, mình chia sẻ thôi!

    Từ bài viết trước, mình cũng có những biến chuyển đặc biệt trong cuộc sống, mình được nhận vào bậc cao học, chuyên ngành Public Health, Epidemiology. Mình xin nghỉ việc và chuyển đến tiểu bang nhỏ bé xinh đẹp này đầu tháng 8 năm nay. Để mình giới thiệu một chút về bang Maryland này cho mọi người nha. Maryland nằm ở bờ Tây của nước Mỹ, gần DC và Virginia. Nó là tiểu bang nhỏ nhất nhưng thu nhập trung bình của người dân lại giàu nhất nước Mỹ. Trình độ học vấn cũng rất cao. Maryland là tiểu bang đa sắc tộc, việc mọi người đến từ các châu luc khác chung sống hòa bình với nhau, mình thấy rất hay.

    Hình đầu mình chụp ở Virgina lúc anh và mình đi dạo trong công viên. Hình sau là hình mình chụp khi vừa bước ra khỏi thư viện gần nhà.

    Mình thấy rất biết ơn cuộc sống hiện tại. Đôi lúc mình còn nghĩ mình đang sống trong giấc mơ của mình nhiều năm trước. Nói vậy không có nghĩa cuộc sống của mình chỉ toàn màu hồng, nhưng làm người lớn với mình, có nghĩa là mình luôn tìm thấy sự bình yên trong những điều nhỏ nhặt của cuộc sống.

    Những năm trước đây mình chưa hiểu và yêu bản thân, mình rất dễ bị ảnh hưởng và tác động bởi những người khác. Mình dễ bị buồn khi biết ai đó nói xấu, chê mình hay sống cuộc đời người khác vẽ ra cho mình. Dần dần khi hiểu và thương bản thân mình hơn, mình hạn chế và ít khi quan tâm đến những điều người khác nghĩ về mình. Thú vị là mình nhận ra, bận tâm đến những điều đó cũng không giúp mình phát triển hay hạnh phúc hơn. Vì sự quan tâm, ủng hộ sẽ rất khác với sự chỉ trích. Khi ai đó thật sự quan tâm mình, dù họ không đồng tình với việc mình làm hay cách mình nghĩ nhưng chắc chắn sẽ không làm mình cảm thấy tệ. Chỉ có sự chân thành mới có thể giúp mình đi xa và phát triển hơn.

    Bài viết này chỉ muốn update một chút về cuộc sống hiện tại của mình. Mình mong mọi người luôn được bình yên và hạnh phúc trong tim.

    Love,

    Chi

  • chào mọi người,

    lại là Chi đây. đã gần 9 tháng rồi mình không viết gì ở trang blog cá nhân này. hôm rồi WordPress gửi email nhắc mình renew domain Chuyencuachi.com. mình đã chần chừ không biết có nên giữ domain này lại không.

    khoảng thời gian qua có rất nhiều chuyện thay đổi trong cuộc sống của mình: tốt nghiệp, đi làm, ra riêng, đổi job, và nhiều điều khác nữa. có những lúc, mình bật khóc vì cảm thấy overwhelmed khi làm người lớn, nhưng cũng có giây phút mình tự hào vì những điều mình đã đạt được và trải qua. mình hiểu hơn về bản thân, học cách biết ơn những điều xảy ra trong cuộc sống mình.

    mình vẫn ở đây và luôn chia sẻ với các bạn những bài học củ chuối của mình. cảm ơn các bạn đã đến đây.

    mình mong mọi người được hạnh phúc, bình an và luôn mạnh khỏe.

    yêu thương thiệt nhiều,

    Chi

  • Cũng đã khá lâu rồi mình không đăng gì ở blog cá nhân, dù thỉnh thoảng mình vẫn lưu lại note ở điện thoại, mỗi khi có một dòng suy nghĩ nào đó chạy ngang qua. 

    Về việc viết,

    Thời gian qua, mình dành nhiều thời gian tập đọc và lắng nghe. Dĩ nhiên mỗi lần thấy ai đó diễn đạt suy nghĩ giống mình, một cách trơn tru và trọn vẹn. Mình thấy vui lắm, nhưng cũng không phủ nhận là có một chút so sánh và một chút tự ti vì mình ‘không diễn đạt hay như vậy’. Nhưng nghĩ kĩ hơn, việc viết ra cũng là một điều gì đó rất cá nhân, thuộc về mình. Nên mình cứ viết thôi dù vẫn luôn nhắc bản thân nên để việc viết nhẹ nhàng như việc thở, cái quan trọng nhất là truyền đạt những điều mình muốn nói một cách chân thành và dễ hiểu nhất. Với mình vậy là đủ. 

    Về sự cởi mở, 

    Từ trước đến giờ, mình vẫn luôn nghĩ bản thân là một người có một tư duy hiện đại và cởi mở. Trong những năm đầu đại học, mình từng rất ủng hộ phong trào Pro-choice, nghĩa là việc phá thai hay không, nên là thuộc về cá nhân người mang thai, không thuộc về bất kì ai khác. Mình nghĩ càng cấm thì càng tăng nguy cơ nạo phá thai bất hợp pháp (và dĩ nhiên không đảm bảo được sự an toàn) cho những người mang thai. Thay vì cấm, hãy nên giáo dục và hướng dẫn. Mình nghĩ vậy. 

    Cho đến khi vài năm trước, mình bắt gặp bản thân đi biểu tình giữa quảng trường ở  Dallas, cầm biển ‘Pro-life’. Khi ấy mình lại nghĩ, sinh linh cũng có quyền được sống. Đôi lúc trong mình luôn có những sự dằn xé giữa các luận điểm với nhau. Rồi mình nghĩ  bấy lâu nay mình đã luôn nhìn cuộc đời qua ống kính trắng đen, vì trong mỗi trường hợp vào từng thời điểm của mỗi người, sự việc mình đang thấy không hẳn là như vậy. 

    Mình hiểu và ủng hộ ngưỡi người giới tính thứ 3, nhưng vài hôm trước đây, người bác sĩ tâm lý ưu thích của mình công khai mối quan hệ mở giữa cô, vợ của mình và một cô gái khác nữa. Mình đã cảm thấy khó hiểu, một chút thất vọng, vì mình không có niềm tin và ủng hộ những mối quan hệ mở hay đa thê. Mình nhận ra mình không cởi mở như mình tưởng. Hoá ra đó giờ mình chỉ ‘cởi mở’ với những gì phù hợp trong tầm hiểu biết của mình. Vậy thì mình chẳng khác nào những người xem hôn nhân đồng tính là trái tự nhiên. Cách đây một hai hôm, scandal của một người nổi tiếng về mối quan hệ mở của anh, bao nhiêu người vô chửi rủa. Mình nhận ra người ta chỉ mới cởi mở về thế giới thứ 3 thôi, là một sự cởi mở có chọn lọc. 

    Trong khi điều đơn giản hơn, là mình tôn trọng quyết định của mỗi người và không tấn công cá nhân cho những việc họ làm. Dù mình vẫn có những quan điểm và suy nghĩ của riêng mình. 

    Về cái tôi, 

    Hơi xấu hổ khi chia sẻ điều này, nhưng trong hành trình chữa lành, nhiều hơn một lần mình nghĩ bản thân mình tốt hơn người khác. Mình thấy người ta nói xấu, lừa dối, hai mặt, mình chỉ âm thầm cách xa họ, nhưng có góc nhỏ nào đó trong lòng, mình nghĩ mình tốt hơn vậy. Nhưng (lần nữa) mình nhận ra, mình cũng không tốt hơn một ai, hay mình cũng thôi việc so sánh bản thân mình với ai khác. Vì mỗi người có một hành trình cho riêng mình. Khi mãi tìm lỗi và cái sai của người ta, mình quên luôn việc nhìn ra lỗi sai của bản thân mình. 

  • khoảng hơn một năm trước đây, Chi chẳng thể tin một ngày nào đó mình sẽ viết về tình yêu. Chi đã từng nghĩ, mình không phải là người may mắn trong chuyện tình cảm, nhưng dần Chi nhận ra, để gặp người thật lòng yêu thương và xứng đáng với mình, chúng ta cần nhiều hơn là sự may mắn.

    một trong những pattern thường có là việc không thể ở một mình, không chịu được sự cô đơn hoặc không biết tự tạo niềm vui cho mình. dù biết người này không tốt với mình, không yêu mình thật lòng, người ta vẫn tìm cớ để ở lại. dù biết những người bạn vui cười trước mặt, nhưng lại nói xấu sau lưng, vẫn ngó lơ để được là một phần trong đó. cách tốt nhất cho những người có pattern này là: biết giá trị của mình, đặt ra standard, và mạnh dạn rời bỏ những mối quan hệ không tốt cho mình. trong hành trình này, sẽ có nhiều lúc lý trí mình quen theo pattern cũ nên sẽ viện cớ hoặc nghi ngờ, nhưng mọi người hãy nhớ tip này nhé: điều thật sự tốt cho mình, sẽ giúp bản thân mình thoải mái và bình yên. những điều không tốt, sẽ làm cơ thể mình bồn chồn và lo lắng. hít thở thật sâu, uống một ngụm nước, và vỗ vai mình thôi.

    phải đến năm 25 tuổi, Chi mới tập được việc ở một mình, chịu được bản thân ^_^, đi hẹn hò và làm mọi thứ một mình. Chi nhận ra cuộc sống mình vui, bình yên và hạnh phúc lắm. nên việc phải ở trong một mối quan hệ không tốt, ai đó lợi dụng hoặc không thương mình, Chi dễ nhận ra lắm.

    trước đây, Chi rất nhạy cảm với chữ “broken family.” Chi càng cố từ chối và trốn chạy với khái niệm này, Chi càng xa với việc hiểu đúng bản chất thật của nó hơn. Mẹ Teresa có câu nói rất nổi tiếng là “if you want to change the world, go home and love your family.” Chi thấy câu nói này thật đúng, vì mỗi thành viên trong gia đình đều gắn kết với nhau. những đứa con có ba mẹ ngoại tình, hất hủi hoặc áp đặt con cái, tụi nhỏ sẽ nghĩ tình yêu sẽ có sự áp đặt, sẽ có sự hất hủi xa lánh, và cả sự không thủy chung.

    nếu gia đình luôn có bạo bực, thì sau này những người con này lớn lên, sẽ thấy bạo lực cũng như “nhà” và “không tệ đến mức vậy”. nhưng chẳng đứa nhỏ nào sinh ra đã biết bạo lực, kì thị và phân biệt cả. hôm rồi Chi nghe bài hát này, thấy thật dễ thương. ba mẹ yêu thương và sống tử tế với nhau, sẽ là tấm gương và bài học đầu tiên cho con cái về tình yêu.

    có nhiều hơn một lần Chi nghĩ mình không nên yêu ai cả, mình nên hoàn thiện bản thân trước rồi hãy yêu một ai đó khác, nhưng bạn biết sao không, cuộc sống của mình không dừng lại, để mình hoàn thiện bản thân. và mình cũng không nên làm vậy. vì người thật sự yêu mình, sẽ chấp nhận chính con người mình là. không phải là lúc mình ốm hơn, xinh hơn, ngoan hơn và hiền hơn. mà là mình, ngay thời điểm này, một cách chân thật và tự nhiên nhất.

    dù mình biết như vậy đó, nhưng cũng có nhiều lúc mình nói với anh người yêu, em ước mình tốt hơn, giỏi hơn. nhưng anh lúc nào cũng nhắc mình, cứ chấp nhận con người của mình thôi. tại sao phải đợi đến lúc đó cơ chứ ^_^

    đây là những chia sẻ từ hành trình làm người lớn của Chi thôi. Chi còn sẽ học được nhiều điều, nhận ra được nhiều chân lý cuộc đời lắm. cảm ơn mọi người đã theo dõi và đọc bài này.

    thương,

    Chi

  • mình viết bài blog này trong một buổi chiều mát mẻ của tháng 6, năm mình chuẩn bị 26 tuổi. mình chỉ định bật laptop một tí, nhưng cảm giác thôi thúc trong lòng lại muốn chia sẻ điều gì đấy, nên mình viết. những điều mình sắp chia sẻ dưới đây, mọi người chắc hẳn cũng đã nghe, đọc, hoặc trải qua nó rồi. mình cũng thế, nhưng cho đến khi mình thật sự “học” được nó, như thể đến tận bây giờ mình mới thật sự “own” nó.

    Không có việc gì phải vội,

    suốt hơn 25 năm qua, mình luôn sống với ý nghĩ “mình sẽ bị trễ điều gì đấy“. vậy nên mình đi, ăn, nói và đưa ra quyết định rất nhanh, kiểu vội vàng. đôi lúc mình thấy hối hận vì đã không dành nhiều thời gian hơn để cân nhắc và suy nghĩ.

    trong đầu mình luôn có ý nghĩ của việc mình sẽ làm tiếp theo. ví dụ như mỗi buổi sáng thức dậy, vừa mở mắt ra, trong đầu mình sẽ có 1 list việc hôm nay “cần” làm. đôi khi điều này làm mình không muốn bước xuống giường và bắt đầu ngày mới một cách tràn đầy năng lượng hơn. điều này cũng làm cho mình không tận hưởng được những điều đẹp đẽ xung quanh mình.

    hình mình chụp ở công viên gần nhà

    mình sống vội đến mức không nhận ra những điều làm mình vui và hạnh phúc thật sự ở rất gần với mình. như cơn gió lướt qua mặt mình, tiếng chim hót, cây xanh, hay vì mình cảm thấy an toàn và bình yên.

    mình không cần vặn lửa thật to ở bếp gas khi nấu đồ ăn, hay mình cũng không cần phải rush đến mức vo gạo một cách ào ào. mọi thứ có thể đợi. mình chỉ muốn sống một đời chậm thiệt chậm của mình. mình nghĩ thành công hay giàu có đến mức không có đủ thời gian để tận hưởng từng giây phút của cuộc đời, thì có ý nghĩa gì đâu?

    Sống tử tế

    mình đã định ghi tốt bụng, nhưng mình nghĩ “tử tế” phù hợp hơn. sống tử tế với mình là làm mọi thứ với tình yêu và điều tốt từ tận đấy lòng của mình. thành thật mà nói: mình chưa bao giờ thật sự hối hận vì đã sống tử tế, mình chỉ hối hận những lúc mình cư xử không tốt với ai đó thôi.

    hãy làm mọi điều với sự chân thành và đừng bao giờ kết tội hay nghĩ xấu cho ai đó, cho đến khi có chứng cứ rõ ràng. có lần mình giận dỗi ai đó, bạn trai mình nói “có thể ngay lúc đó người ta quên thương em thôi.” mình như pause lại một chút. ngay cả bản thân mình, cũng có những lần giận quá mất khôn, và “quên thương” người khác và chính bản thân mình cơ mà.

    Sống cuộc đời của mình

    mình học được nếu mình chỉ tập trung 100% năng lượng của mình vào cuộc sống mình và những người mình yêu thương, thì tâm trí mình sẽ “gọn gàng và nhẹ nhàng” hơn nhiều. vậy nên mình tập. mình có tật thiệt xấu là hay vào kenh14, sân si cuộc đời của người khác .-. mình chặn kenh14 ở web browser của mình, và cả set giờ ở điện thoại. haha

    chị therapist của mình nói là nếu mình muốn ai đó trở nên tốt hơn thì điều tốt nhất mình có thể làm là inspire họ. vậy nên mình cố gắng mỗi ngày để trở nên phiên bản tốt hơn của mình ngày hôm qua.

    với tất cả yêu thương,

    Chi

  • việc mình chọn làm trong kì nghỉ hè một tuần là đi nhổ 4 cái răng khôn. dù có đôi chút sợ sợ nhưng mình vẫn quyết tâm nhổ cho rồi, và thế là, răng khôn đã không còn nữa, nhưng để lại là cảm giác lân lân của thuốc giảm đau, tê tê ở răng mỗi lần mình ăn uống gì đó. mình nghĩ viết blog bây giờ sẽ thích lắm, nên mình viết.

    việc nhổ răng trong kì nghỉ cho mình một cái cớ hoàn mỹ để chỉ ăn, ngủ, đọc sách và xem phim. mình có thể ngủ bất cứ khi nào mình muốn và xem bất kì bộ phim nào mình thích. cảm giác rất tuyệt vời khi có thể lắng nghe nhu cầu của bản thân. dù nghĩ lại cũng thấy ngộ, tại sao mình phải có lý do để cơ thể được nghỉ ngơi?

    mình nhận ra từ rất lâu, mình đã lớn lên trong môi trường phải làm, phải chứng minh giá trị của bản thân. học giỏi, ngoan ngoãn nghe lời thì mới được thương. mình cảm thấy bản thân như con chuột trong cái lồng tròn, nó cứ chạy và chạy cho đến khi đuối hơi. may quá mình không phải là chuột, mình cứ thế tắt chế độ phải ở bản thân thôi.

    • mình biết mình được thương cho dù mình có làm hay không làm gì đi chăng nữa
    • mình biết người thật sự yêu thương mình sẽ yêu thương mình mà không cần có lý do
    • mình biết người yêu mình với điều kiện thì thật ra người ta cũng không yêu mình nhiều đến thế
    • mình biết lời giải thích trong phần lớn trường hợp là không cần thiết
    • mình biết mình không hoàn hảo và mình phạm nhiều sai lầm trong quá khứ
    • mình biết mình xứng đáng để tha thứ cho bản thân và sống tốt hơn
    • mình biết mình không đi tìm những những phút giây hoàn hảo trong cuộc sống
    • mình biết mình còn phải unlearn nhiều điều lắm nên thôi từng ngày, từng chút một ha.
  • một trong những điều mình làm trong hành trình chữa lành của mình là dành nhiều thời gian ở một mình và bên cạnh những người mình thật sự cảm thấy thoải mái và bình yên. điều này giúp mình hiểu và chú ý đến phản ứng cơ thể mình hơn. mỗi khi đối diện với sự chỉ trích, nói xấu và sự phán xét, tim mình đập nhanh hơn, bụng cảm thấy bồn chồn rất khó chịu. vậy nên, mình chỉ giao du với người thương mình thôi.

    Chuyencuachi là nơi mình chia sẻ những điều mình cảm thấy hay ho, như trang nhật kí online ghi lại hành trình chữa lành và trưởng thành của một cô gái 25 tuổi, tên Chi, là mình. mình là độc giả đầu tiên và trung thành nhất của trang blog này. nếu ai đó ghé qua, cảm thấy hợp thì đọc, tụi mình cùng chia sẻ những điều tốt đẹp, bổ ích cho nhau.

    sáng nay mình ngủ dậy, lúc check email mình nhận được bình luận này:

    phản ứng đầu tiên của mình là, ơ sao lại có mỗi câu nói này mà cũng không hiểu? rồi lại chỉ trích mình “sâu sắc” và “ngớ ngẩn”? và phản ứng thứ 2 là ơ sao lại “quan tâm mình đến mức phải vào blog của mình rồi chỉ trích” như vậy?

    đứng trước bất kì lời nhận xét nào từ mọi người, mình đều hỏi bản thân, điều này có mang tính xây dựng và giúp mình tốt lên hay không? còn lại, những lời nhận xét như này với mình là việc project của người đó lên mình. nói một ai đó “có vẻ sâu sắc” và “ngớ ngẩn” không hề mang lại lợi ích gì cả.

    những điều mình học được về sự chỉ trích:

    1. Khi mình chỉ trích ai đó, về việc không liên quan hay ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, là mình đang không cảm thấy hài lòng và hạnh phúc với cuộc sống của mình.
    2. Lúc mình tự đi cho những lời khuyên khi chưa được hỏi hãy nhìn nhận lại bản thân mình.
    3. Ngoài những lời góp ý chân thành và mang tính xây dựng, những lời bình luận chỉ trích đều không liên quan đến mình.

    những điều mình làm để mình bớt nhiều chuyện và sống lành mạnh hơn:

    1. nghỉ ngơi
    2. đọc sách
    3. xem phim
    4. đi bộ, dành nhiều thời gian ngoài thiên nhiên
    5. trò chuyện với người yêu, gia đình, và bạn bè thân thiết!
    6. viết nhật kí, viết bloggg
    7. thêu thùa
    8. nấu ăn
    9. vẽ vời
    10. làm việc
    11. hẹn hò
    12. dọn dẹp
    13. thiền
    14. làm bài tập
    15. nghe nhạc

    mình nhận ra thế giới của mình tuyệt vời lắm rồi, mình không cần đi chỉ trích hay dòm ngó cuộc sống của người khác đâu.

  • hôm rồi mình vô tình xem chị Jenn chia sẻ về book report của chị ấy, mình cảm thấy rất ấn tượng. vậy nên từ bài này, mình sẽ viết book report cho mỗi quyển sách mình đọc.

    quyển sách này quả thật như một quyển nhật kí kể lại hành trình và cuộc sống của Kate. nó phù hợp với late night reading vì hình Kate vẽ rất dễ thương và câu chữ rất nhẹ nhàng.

    3 điều mình học (hoặc được nhắc lại) từ Classic Style:

    1. Cost per wear: giá trị thật sự của quần áo không phải giá thật sự lúc bạn mua, mà giá mỗi lần mang. những món đồ fast fashion, mặc dù với giá rẻ nhưng chất liệu dỏm. Ví dụ:
      • bạn mua 1 chiếc đầm với giá $20, nhưng bạn mang được 10 lần thì đầm đã bay màu và nhìn cũ, hay đường chỉ may cẩu thả đã bị bung ra, thì giá mỗi lần mang sẽ là $2.
      • với chiếc đầm mua với giá $100, bạn mang hơn 70 lần suốt nhiều năm, nhưng vải và đường may của đầm ấy vẫn rất tốt => giá mỗi lần mang sẽ là $1.4
    2. Đơn giản hóa mọi thứ. xuyên suốt quyển sách, tác giả nhắc nhiều tên hàng hiệu mà mình mù tịt!! nhưng điều mình ngưỡng mộ ở Kate, là cô ấy luôn làm chủ những gì mình mang. nghĩa là chỉ nên chọn những món đồ thật sự phù hợp với mình, không mang vì nó hàng hiệu. hãy mang vì mỗi trang phục đó như thể bạn chính là chủ nhân của nó mà không phải là ai khác.
      • Kate cũng nhắc đến việc, đừng trữ những đồ mình không thật sự cần dùng đến: “một thứ vào thì một thứ phải ra”. những món đồ bạn cất đi ở dưới gầm giường, hay ở một xó xỉn nào đấy, sẽ khó có cơ hội được bạn mặc đến!
      • tác giả cũng tận dụng những đồ cũ từ người khác nếu nó phù hợp với cô ấy, thay vì bỏ tiền ra mua một món đồ mới!
    3. Đừng mua món gì giảm giá, nếu bạn không mua nó với giá ban đầu. (đọc lại lần nữa nhé)

    những hình minh họa rất dễ thương. mình sẽ không đọc lại quyển này, nhưng thật sự là một quyển sách đáng yêu cho những cô bạn trẻ.

    Với tất cả yêu thương,

    Chi

  • một trong những điều mình cần làm trong quá trình chữa lành là gọi tên được những nỗi sợ mình có trong cuộc sống thường ngày. trong bài viết này mình sẽ chia sẻ về mối quan hệ giữa việc viết và nỗi sợ bên trong mình. mình luôn có một nỗi sợ khi chia sẻ những điều mình viết lên mạng xã hội.

    • mình sợ rằng sẽ làm tốn thời gian của mọi người vì bài blog cá nhân này của mình không mang lại lợi ích gì cho người đọc.
    • mình nhận ra những kiến thức mình có quá ít ỏi so với kho tàng tri thức trong vũ trụ này. càng trưởng thành mình càng nhận ra tầm quan trọng của việc im lặng và học hỏi.
    • mình lo rằng bản thân không làm được như những gì mình chia sẻ. năm 18,19 tuổi mình từng có bài viết thật dài ở Tumblr về việc đinh ninh rằng mình sẽ không sinh con với rất nhiều dẫn chứng hùng hồn. bây giờ 25 tuổi, mình lại thấy thiên chức làm mẹ là một điều tuyệt vời của tạo hóa. mình lại hay cười tủm tỉm khi nghĩ về việc sẽ nuôi dạy con như thế nào, sau này.
    • mình sợ bị đánh giá. mình sợ ai đó quen biết mình ngoài đời, sẽ nhận xét thế này thế nọ về mình, về những suy nghĩ và quan điểm của mình.
    • mình sợ không được chấp nhận. nỗi sợ này như anh em song sinh với nỗi sợ bị lạc lõng.

    tối nay, mình có cảm hứng muốn viết blog. mình loay hoay một hồi, với nhiều chủ đề mình đã chuẩn bị trước đó. mình lại chọn chia sẻ về những nỗi sợ này. mình nhận ra:

    • chuyencuachi.com là một nơi vừa riêng tư vừa công khai cho mình tự do thoải mái chia sẻ những bài học của mình trong cuộc sống.
    • chính mình là người đọc đầu tiên và (có thể) là người duy nhất đọc blog này, nhưng điều đó sẽ không thay đổi những nội dung mình muốn chia sẻ.
    • mình dần chấp nhận và cho phép mình được thay đổi quan điểm và cách sống vì đó là một lẽ rất tự nhiên.
    • mình vẫn đang học cách không để tâm đến những lời nhận xét, ý kiến của mọi người quá nhiều. vì vẫn luôn là mình, sống cuộc đời của mình, mà không phải ai khác.
    • mình thôi tìm kiếm sự chấp nhận từ bên ngoài. dù đôi khi mình vẫn chật vật vì tâm trí mình đã quen với suy nghĩ cũ, thói quen cũ. thay đổi là một quá trình không dễ dàng, nhưng nó cần diễn ra để mình trưởng thành hơn.

    hôm nay mình tình cờ xem lại đoạn video ngắn về hoàng tử nhỏ, về cậu bé với sở thích vẽ. mình có chút nghẹn ngào khi thấy bản thân mình trong đó. khi mình còn bé, mình tự do thoải mái khám phá và thể hiện mọi điều mình nghĩ và làm. càng lớn, xã hội dạy cho mình những luật lệ không tên, gắn lên mình những nỗi sợ, và từ đó mình thôi khám phá, thôi thể hiện con người thật của mình. mình sợ không được chấp nhận, sợ bị lạc lõng. nhưng đã đến lúc mình nhận ra, cảm giác tuyệt vời thế nào khi được là chính mình, được nói lên những điều mình tin tưởng, được bên cạnh với những người tôn trọng giá trị của mình. mình chỉ mong mọi người có cảm giác đó, cảm giác hạnh phúc và tự do khi được là chính mình.

    vậy nên, mình sẽ viết, sẽ chia sẻ dù những nỗi sợ ấy vẫn tồn tại đâu đây. vì mình biết, cách duy nhất vượt qua nỗi sợ là băng qua nó.

    chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ và yên bình,

    Chi

  • mình vẫn còn đang trên hành trình chữa lành của bản thân, nhưng mình hi vọng những điều mình chia sẻ dưới đây có thể giúp ai đó ngoài kia. khi nói đến “chữa lành” mình đã từng nghĩ nó như việc chữa bệnh ngoài da, nếu đau thì uống thuốc, chảy máu thì băng bó. những việc xảy ra với mình trong năm 2020, giúp mình có một cách nhìn trọn vẹn hơn về chữa lành. với mình, chữa lành là một inner work, mọi người sẽ đến với chữa lành ngay thời điểm thích hợp nhất trong cuộc đời họ.

    quá trình chữa lành giúp mình nhìn nhận lại bản thân, dành thời gian một mình và học cách làm bản thân vui mà không cần đến bất kì tác nhân khác ở bên ngoài. mình học cách tha thứ và buông bỏ những điều không thuộc về mình. khi ấy cũng là lúc mình nhận ra bản thân mình có control issues (mình luôn muốn kiểm soát những cảm xúc, hành động của bản thân và đôi khi là tình cảm từ người khác) Việc chấp nhận buông bỏ việc -mình- không- thể -kiểm -soát -giúp cuộc sống mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

    trước đây, mình hiểu rất mơ hồ về cụm từ ” chấp nhận và yêu bản thân.” việc không ngừng tìm kiếm sự công nhận và chấp nhận từ người khác làm mình cảm thấy rất mệt mỏi. lúc mình nhận ra chân lý là thật sự mình có thể sống mà không cần phải quan tâm đến điều người khác nghĩ gì về mình, giúp mình sống thật với bản chất con người mình hơn. việc ngắt kết nối với thế giới bên ngoài, giúp mình nhận ra thế giới bên trong mình là một vườn hoa mà mình có thể trồng bất kì loại cây, hoa nào mình muốn; hoặc đó là mái ấm của chính mình, mà mình không cần sự chấp thuận của bất kì ai, để được bình yên và hạnh phúc. những ngày đầu, khi đi ăn, đi shopping hoặc đi chơi một mình, mình cảm thấy rất gượng gạo và luôn có cảm giác ai đó quan sát mình, nhưng một lần, hai lần rồi cũng bản thân mình cũng quen. vì chẳng ai dư thời gian để nghĩ về một người lạ họ gặp thoáng qua ở ngoài đường được.

    dạo gần đây, mình nhắc hơi nhiều về tính nữ, nhưng mình nghĩ điều quan trọng thì nên nhắc lại nhiều lần. khi nhận thức được, từ nhỏ đến lớn mình vẫn luôn được dạy dùng cái đầu, lý trí để đạt được thành tích tốt trong học tập và công việc, mà quên đi rõ ràng, nhu cầu lắng nghe bản thân, tính nữ cũng là một phần quan trọng không kém. mình ước gì có ai đó nói với mình khi nhỏ rằng, mình không cần phải làm gì đó, đạt được gì đó thì mình mới được yêu thương. trong một group mình tham gia ở facebook, có người hỏi có bất lịch sự không khi hỏi về thu nhập của người khác, ở phía dưới có một người trả lời rằng” người ta sẽ phán xét và để bạn vào một mục nào đó dựa trên thu nhập của bạn.” khi đọc đến đó, mình giật mình vì nhận ra sự thật phủ phàng này. chẳng phải thu nhập chỉ nên là điều vợ chồng và những người liên quan trực tiếp đến nó, cần biết thôi sao?

    việc chấp nhận tính nữ của bản thân, giúp mình sống hạnh phúc hơn về việc bớt chán ghét và cau có mỗi khi đến chu kì, chấp nhận cảm xúc của bản thân mà bớt phán xét nó hơn. quan trọng nhất là, tính nữ giúp mình biết yêu thương và bao dung hơn với những người xung quanh mình.

    khi có điều gì đó đang xảy ra với mình, thay vì dùng đầu để suy nghĩ và phán xét nó, mình kết nối với bản thân để nhận ra mình thật sự cảm thấy gì. mình có thể cảm thấy hạnh phúc, bất an, hay bồn chồn, lo lắng, mình tập gọi tên những cảm xúc bản thân đang có, và hỏi mình tại sao lại cảm thấy như vậy. và mình sẽ nói ra điều đó. từ việc này, mình cũng nhận ra khi bản thân mình căng thẳng, mình thường nói, đưa ra nhiều quyết định vội vàng và hay sai lầm!

    từ đầu bài đến giờ, mình đã chia sẻ về những điều mình nhận được từ quá trình chữa lành, nhưng mình đã làm gì trong quá trình này?

    • dành thời gian một mình: là lúc thật sự dành thời gian ở một mình và không cảm thấy ngại hay sợ khi phải từ chối ai đó (mà mình cũng không thật sự muốn gặp lắm.) mình chú ý hơn về nhu cầu của bản thân, về việc mình cảm thấy như thế nào khi bên cạnh ai đó. mình đã chia sẻ với bạn trai của mình là mỗi lần mình muốn biết mình có thật sự muốn chơi với ai đó hay không, mình sẽ nghĩ xem mình có muốn mời họ ở đám cưới mình hay không! mình muốn dành thời gian của bản thân và bên cạnh những người thật sự quan tâm và yêu thương mình thay vì chỉ dòm ngó, để ý và bàn tán về mình.
    • tìm hiểu về chữa lành: có giai đoạn mình chìm đắm trong việc tìm hiểu những thông tin bên ngoài, gặp therapists, nhưng cũng có giai đoạn, mình chỉ tập trung vào bản thân. giai đoạn nào cũng tốt, tùy theo nhu cầu của bản thân mình theo mỗi thời điểm khác nhau.
    • đón nhận: mình nghĩ từ đúng hơn cho việc này là ” surrender.” mình chấp nhận là có những lúc bản thân mình vẫn theo pattern cũ và cư xử như ****, nhưng đó cũng là dấu hiệu để mình biết mình cần để ý đến nhu cầu của chính cơ thể mình hơn. mình chấp nhận yêu thương bản thân mình lúc mình không hoàn hảo, và chính xác là, chẳng bao giờ mình hoàn hảo cả, nên mình yêu luôn những lúc mình không yêu mình đủ!

    mình biết, thế hệ ông bà, cha mẹ mình không hiểu nhiều về sức khỏe tâm lý, nên có nhiều người kể cả mình phải trải qua những quá trình chữa lành thế này. nhưng mình hi vọng, thế hệ tụi mình, khi có thể tiếp xúc với kiến thức dễ dàng và đầy đủ như thế này, có thể trau dồi và chữa lành bản thân mình, để không bất kì một đứa nào ở thế hệ sau, và thế hệ sau nữa phải trải qua những tổn thương tâm lý này. mình xin kết bài với câu nói mình rất thích, mong mọi người yêu thương bản thân và nhận ra bản thân mình xứng đáng với những điều tốt đẹp ở cuộc sống này.

    thật nhiều yêu thương,

    Chi