Mùa đông,

Còn chưa đến một tuần nữa là đến ngày Lễ Tạ Ơn, tối nay Chi ra đường đã thấy không khí giáng sinh rồi. Ở đâu cũng trang trí đèn sáng rực, còn cả mấy bài nhạc Giáng Sinh, chỉ cần nghe thôi đã thấy nhộn nhịp. Cộng thêm không khí đã lạnh hơn rồi, Chi đi đâu cũng phải mang áo ấm, quần dài. Làm Chi vừa lâng lâng trong lòng, vừa buồn tủi tủi sao đó. Không biết nữa.

 

Chi rất thích mùa đông, thích lắm lắm, thích nhất trong tất cả các mùa. Vì từ những ngày Chi biết đến mùa đông thì sẽ là nằm ở nhà xem phim Hàn Quốc ( vì được nghỉ winter break ) hay là đi chỗ này chỗ kia với đám bạn. Năm ngoái, khi Chi từ tu viện về, mọi người có dẫn Chi đi chơi, Chi có mang đồng phục Thỉnh Sinh, tóc ngắn và miệng cười hổng tươi ( theo lời Lộc nói haha).img_2816 Nhưng Chi thấy thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ ở nhà có mấy ngày thôi mà Chi bị tuột cân kinh khủng. Khi quay trở lại nhà dòng, Chi lăn đùng ra bệnh, hơn một tháng mới hết 😥 Dù gì kí ức mùa đông ở Cali với Chi không phải lúc nào cũng ấm áp, nhưng Chi biết ít ra mình còn gia đình. Hạnh phúc, bình yên hơn thì sẽ ngồi dưới ánh đèn của cây thông nhỏ trong phòng, mùi nến thơm thơm, mang vớ ấm, áo lạnh, ngồi viết blog hoặc đọc sách. Tối nay Chi cũng về phòng, pha trà, mang đồ ấm, vớ dày, và viết blog. img_0171Chi đang nghe bài này và nhớ đến Phượng, bạn thân của Chi. Này là một chút kỉ niệm đẹp đẽ của tụi mình.  Khi nghe Phượng chia sẻ về sinh nhật năm ngoái của Ph, Chi rất buồn và rất thương Phượng. Cộng với tin nhắn Ph gửi tối qua, Chi chỉ muốn ôm Ph một cái rồi nói ” tụi mình đang bước vào thế giới người lớn rồi Ph ha.” Thật lòng, từ lúc Chi về, Chi chỉ còn liên lạc với 1/5 bạn bè mình chơi chung thôi. Chi nghĩ cái mình cần là sự đồng điệu, tình thân, chứ hông phải bạn cùng đi ăn, cùng đi chơi. Nên Chi rút hết. Gặp nhau, cười xã giao, nói chuyện một tí là vui và ổn rồi. Còn đi xa hơn thì cho Chi xin dừng. Chi hổng còn sức lực hay tâm trí để cho những mối quan hệ như vậy nữa.

Nên lúc Phượng nói, Chi hiểu hết. Tối nay khi Chi vào nhà thờ tham dự lễ, Chi thấy không khí mùa đông tràn trề, vừa ấm cúng mà cũng buồn nữa. Chi nhớ tu viện, khoảng thời gian mình ở đó, Chi nhớ các Sơ và các Chị lắm lắm. Lúc ngồi tâm sự với Chúa, Chi có nhớ là khoảng thời gian bây giờ năm ngoái Chi đang làm gì đó. Chi cảm thấy như thế nào. Chi đang học Kinh Thánh đến đâu và từ giây phút đó, Chi thấy như một năm vừa qua chỉ như một cái chớp mắt. Lúc đó Chi có khóc một xíu.

Tối nay, Chi nhận ra là cách duy nhất để có thể giải quyết vấn đề và giúp mình trưởng thành hơn là đối diện với nó. Vậy nên Ph, Chi sẽ học Kinh Thánh lại, Chi sẽ viết journal về bài Phúc Âm mỗi ngày như thói quen của Chi trước đây và tham dự Thánh Lễ hằng ngày. Dù quì gối trước Chúa Giêsu Thánh Thể có làm Chi khóc cỡ nào, thì Chi cũng sẽ, và nên ở lại. Chi vừa đặt xong Magnificat và thấy rất vui. Cảm ơn Ph đã ở lại và đồng hành cùng Chi trong quảng đường khó khăn này.

Chi mong Phượng luôn hạnh phúc và bình an. Chi cũng mong tụi mình luôn tràn đầy hồng ân của Chúa. 

Luôn mến thương Ph,

Chiiiiiiiiiiiii

 

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s