The Lobster

Bài review phim được truyền cảm hứng từ bài vlog này của anh Quý. Mình đã xem phim này khá nhiều lần rồi, nhưng xem vlog của anh Q xong mình quyết định phải viết một bài review ra trò cho bộ phim hay như thế này!

The Lobster thuộc thể loại phim tư duy trắng đen, phong cách phim khá lạ, của đạo diễn Yorgos Lanthimos. Nên mình nghĩ phim cũng khá kén người xem. Có thể nói, The Lobster là một trong những bộ phim hiếm hoi mà mình có thể coi đi coi lại không chán – nhưng những người xem cùng mình không hiểu được mạch phim, nên không theo dõi được. Vì phim này được thể hiện theo tư duy trắng đen, về xã hội song song trái ngược nhau, nhưng lại ở rất gần. Bạn cứ hình dung, mình ở một xã hội mà bạn có một khoảng 45 ngày, để kiếm được người yêu rồi lấy làm vợ/ chồng mình. Nếu không, bạn phải biến thành một con vật mà mình chọn. Mỗi ngày, mình phải đến hội trường, làm những việc lố lăng để gây sự chú ý, rồi lại quơ đại ai đó làm partner của mình. Cho thoát khỏi thảm cảnh là mình bị biến thành con vật. Mọi người ở đây điên cuồng tìm cho mình một người phối ngẫu, rồi cho đó là tình yêu. David- nhân vật chính trong phim, cũng nhận ra bản chất lố bịch của việc tìm kiếm partner như này, nên cũng quyết định bỏ trốn.

the_lobster_18-620x400
David và người bạn tình của mình ở trong khách sạn.

Hotel Manager: We wish you every success and we hope, you will return to the city as a couple.

The Limping Man: I’m very happy.

Nosebleed Woman: Me, too.

Hotel Manager: Congratulations The course of your relationship will be monitored closely by our staff and by me personally. If you encounter any problems, any tensions, any arguing, that you cannot resolve yourselves, you will be assigned children. That usually helps, a lot.

Đoạn đối thoại này cũng làm Chi giật mình. Hi vọng mình sẽ không bao giờ có tư duy có con để cứu vãn mối quan hệ vợ chồng của mình !

Một xã hội trái ngược khác là những người nhóm người loners ở bìa rừng bỏ trốn từ khách sạn kia, vì không tin vào tình yêu đích thực. Họ quy tụ lại với nhau, để tránh sự truy lùng của nhóm người ở khách sạn.

227717_original

Vì không tin vào tình yêu, nên những người ở đây không được phép yêu nhau! Trớ trêu thay cho David, khi ở khách sạn, ông được phép yêu thì không yêu ai. Đến khi ra tận bìa rừng thì mới biết phải lòng tương tư cô gái này!

Xuyên suốt mạch phim, là những cuộc săn lùng từ những người ở khách sạn đối với những người bỏ trốn ở bìa rừng. Nếu ai đó may mắn săn bắt được con mồi thì sẽ tăng thêm số ngày được phép tìm kiếm bạn đời.

thelobster005
Chiến phẩm sau một đêm đi săn bắt của những người trong khách sạn.

Nghe ngớ ngẩn thật ha! Còn những người ở bìa rừng, khi có cơ hội thì sẽ lẻn vào khách sạn để thử thách tình yêu những người trong khách sạn.

Tư Duy Trắng Đen được thể hiện rõ trong phim là khi các nhân vật phải sống trong một xã hội, nơi mà chỉ hoặc là phải có partner hoặc là không được phép. Đoạn hội thoại rất ấn tượng với Chi là:

Loner Leader: Do you love her?

Campari Man: With all my heart.

Loner Leader: How much do you love her? On a scale of 1 to 15.

Campari Man: 14.

Loner Leader: 14 is a very impressive score. He loves her very much indeed. Who do you think we should kill? Who will be able to live on their own better? [pause] You. If this woman dies, do you think you will manage on your own or will you get involved with someone else?

Campari Man: No. I can live alone, she cannot… I like sitting in the room. Relaxes me. Calms me. I like it a lot. I can definitely live on my own.

Lần nào xem phim này xong, Chi cũng thấy mình rất hạnh phúc sung sướng khi ở trong xã hội này. Mình có thể có bồ bất cứ khi nào mình muốn. Mình có thể nói yêu một ai đó nhiều hay ít hay chỗ nào đó ở scale 1-15 mình cũng mãn nguyện. Phim The Lobster nói lên được những vấn đề ở xã hội thực mà chúng ta mắc phải, nhất là phần thể hiện một tư duy rất hạn hẹp, tự chính mình giới hạn tầm nhìn, suy nghĩ, thế giới quan của mình. Phim được IMDb đánh giá là 7.1/10. Bạn nên xem thử nhé.

Ps: Phim có vài cảnh sex hơi thô, chỉ cần bấm qua nhanh là xong rồi ha!

The Guernsey Literary and Potato Peel Pie Society

Từ hè năm ngoái đến bây giờ, đây là bộ phim tình cảm nhẹ nhàng mà Chi thích nhất. Bạn có thể xem phim ở Netflix hoặc đọc tóm tắt ở đây Phim The Guernsey Literary kể về giấc mơ mà bao nhiêu cô gái trẻ yêu sách như Chi đều có. Đó là hòn đảo, biển và cây xanh, người dân hiền lành, một nhóm người tụ họp nhau để đọc và chia sẻ về sách, về một cuộc sống rất chậm nhưng bình yên và mộc mạc.

Hình ảnh Chi ấn tượng nhất trong phim là các thành viên trong hội “The Guernsey Literary and Potato Peel Pie Society” say sưa đọc sách và bàn luận với nhau, thoát lên một tình yêu với sách rất thuần khiết.

SharedScreenshot
Mọi người chìm đắm mình vào trong sách để quên đi thực tại, Guernsey- quê hương của mình đang bị Đức Quốc Xã chiếm đóng
SharedScreenshott
Hay là trong thời bình, những người dân hiền lành đã rất xúc động khi thấy một Writer ở ngoài đời thật! Yea, cảm xúc của Chi khi lần đầu tiên thấy một tác giả đang giao lưu ở nhà sách Barnes and Noble cũng vậy!

Nhưng xuyên suốt mạch phim, nhiều hình ảnh nhân vật còn được xây dựng đối lập với nhau để truyền đạt ý nghĩa cho nhiều xem.

MV5BMzI2NDA2NDc5OV5BMl5BanBnXkFtZTgwMzQ5MzE5NDM@._V1_SX1500_CR0,0,1500,999_AL_

Markham V. Reynolds: là một nhà xuất bản người Mỹ, lịch lãm, luôn gửi hoa hồng làm quen, và rồi cầu hôn với chiếc nhẫn kim cương to. Nhưng Juliet lại thấy không rung động. Hành động rất nhân văn nữa là, sau khi Juliet nói lời chia tay, với tất cả sĩ diện của một gentleman khi bị từ chối tình yêu, chàng Mark đứng dậy, hôn vào tóc Juliet như một lời tạm biệt. rất thương.

35652937-a928-42b5-95b4-4e83e0c06281-guernsey_003

Dawsey Adams: chàng trai nuôi lợn ở miền quê, tốt bụng, sẵn sàng đấu tranh cho điều đúng, yêu thích đọc sách, và là người viết thư cho Juliet. Khi đến tham gia buổi đọc sách, chàng đã tặng nữ nhà văn bó hoa được hái ở viên đường. Khi hai người lấy nhau rồi, chiếc nhẫn vàng đơn sơ nhưng lại đong đầy yêu thương. img_1613

 

“I don’t want to be married just to be married. I can’t think of anything lonelier than spending the rest of my life with someone I can’t talk to, or worse, someone I can’t be silent with.”

The Guernsey Literary and Potato Peel Pie Society là một bộ phim tình cảm nhẹ nhàng theo kiểu English, rất thích hợp để bạn xem vào buổi đêm sau một ngày làm việc mệt mỏi. Mang bộ pyjamas thoải mái, uống một chút trà nóng, và hòa mình vào bộ phim hết sức tinh tế và nhân văn thì không còn gì bằng.

Chúc các bạn luôn vui,

Chi Chi

 

Stink! Review

Cuối tuần vừa rồi, Chi có xem bộ phim tài liệu Stink! của đạo diễn Jon Whelan trên Netflix nhắc đến vấn đề mà Chi hơi rùng mình khi nghĩ đến đó là các hóa chất trong đồ tiêu dùng hiện nay trên thị trường.

Bắt đầu nội dung phim là cảnh Whelan mua bộ đồ pijama của cửa hàng Justice cho con gái của mình nhân dịp Christmas, nhưng khi mở ra mùi hóa chất từ bộ đồ đã gây cho Whelan sự nghi ngờ. Vì sự mất mát người vợ yêu thương từ căn bệnh ung thư vú quái ác nên ông cảnh giác hơn trong việc bảo vệ hai đứa con yêu quí của mình khỏi những mối nguy hiểm mang tên các chất hóa học độc hại.

SharedScreenshot

Whelan đã gọi lên chỗ tư vấn của cửa hàng Justice để hỏi xem mùi hóa chất từ bộ đồ pijama ấy đến từ đâu và chính xác hơn là có tất cả bao nhiêu thành phần hóa chất nào có trong bộ đồ ấy. Nhưng tất cả những gì ông nhận lại được đều là sự im lặng từ nhân viên tư vấn khách hàng, đến những người có chức vụ cao hơn. Không một ai biết trong bộ đồ có hóa chất gì, nhưng lại rất mạnh miệng đảm bảo sự an toàn cho khách hàng!

Chính vì sự mập mờ, vô trách nhiệm Whelan đã quyết tâm đi tìm ra câu trả lời, dần gỡ rối những vấn đề chồng chất nhau để tìm ra sự thật. Với sự giúp đỡ của các nhà nghiên cứu, trong suốt 3 năm kiên trì, Whelan đã hiểu rõ hơn về hệ thống hoạt động và mối liên hệ giữa các công ty thương mại và những nhà chính trị.

  • Cuộc hội thoại giữa Whelan và bên đại diện: 

Whelan: “I read an article online yesterday and it said something that if it has a chemical in it called 1-4-dioxane it might cause cancer. I just wanted to be sure that it’s not true.”

Representative: “It’s not something we add to the product, OK, it’s something that’s in the product.”

Whelan: “Can you tell me who adds it then?”

Representative: “Pardon me?”

Whelan: “You said you didn’t add it. I was wondering who does add it?”

Representative: “It’s in all of the ingredients. You know what I mean?”

Whelan: “No I don’t.”

Representative: “OK, OK, how can I say this. . . you know if you do 1,200 loads of wash a day, it’s still at a safe level.”

=> Hãy thử tưởng tượng bạn hút một điếu thuốc và kết luận rằng thuốc lá không gây hại cho sức khỏe con người. Vì tất nhiên thuốc lá không gây hại lớn khi bạn hút 1 điếu hay cả 1 gói, nhưng thuốc lá có hại cho sức khỏe là điều không ai có thể phủ nhận!

  • “Mùi nước hoa” 

Có thể hiểu đơn giản rằng, nếu một chất nào đó nằm trong danh sách bị cấm, các công ty có thể lách luật bằng việc để thành phần ấy dưới mác “fragrance” mà không cần phải nêu tên ( vì đây là (các) thành phần bí mật.) Nên mô hình chung, khi chúng ta thấy trong thành phần có chữ ” fragrance” có thể rất nhiều chất độc hại mà mình không được thông báo trước.
Các chất hóa học trong nước hoa thường độc hại vì chúng có nguồn gốc từ dầu mỏ và nhựa than đá,  và thường không được làm từ các loại tinh dầu của hoa hoặc thực vật vì chúng có mùi ngọt. Ngay khi bạn ngửi thấy một chất làm mát từ bình xịt phòng, nến thơm hoặc bột giặt, bạn đã hấp thụ các hóa chất vào cơ thể khi chúng thông qua phổi.
Thật buồn khi phải nói là bạn đã, đang và sẽ hấp thụ các hóa chất qua quần áo, chăn giường và cả khăn.

  • FDA, các doanh nghiệp, và những nhà chính trị

Điều làm Chi bất ngờ nữa là việc tin tưởng rằng hệ thống kiểm duyệt vệ sinh an toàn ở nước Mỹ rất đảm bảo. Nhưng từ những bằng chứng trong phim Stink! đã chỉ ra rằng, thực chất phần nào đấy, FDA cũng chỉ kiểm soát dựa trên những gì được thấy trên nhãn mác mà không thật sự kiểm định sâu và nhiều hơn. Đem lại lợi ích cho doanh nghiệp nhiều hơn là cho khách hàng, người tiêu dùng. => Khi chúng ta tin tưởng rằng những món đồ trên gian hang trong siêu thị đã được qua kiểm định chất lượng an toàn, nhưng sự thật thì không.

hj

Trong phần này, điều Chi bất ngờ nữa là nguyên tắc phòng ngừa chỉ có ở Châu Âu. Hiện tại, nước Mỹ không sử dụng các biện pháp phòng ngừa. Nghĩa là các chất sẽ không bị cấm, cho đến khi nó được xác nhận là gây hại. Vậy nên điều này gần như  là không thể trong thời gian ngắn vì những hóa chất này thường tích tụ qua nhiều năm trong cơ thể trước khi có những tác dụng đáng chú ý. Điều ngược lại là ở châu Âu, nơi mà nếu một hóa chất bị nghi ngờ nguy hiểm, thì nó đã bị loại bỏ.

Khi xem bộ phim tài liệu này, Chi mới thật sự biết đến ý nghĩa của những cuộc vận động hành lang, nơi mà các chính trị gia có được sự hậu thuẫn từ những doanh nghiệp, để ngăn chặn những điều luật bất lợi cho doanh nghiệp của họ. Nhìn toàn cảnh, chúng ta có thể thấy được sức ảnh hưởng  của đồng tiền và sự thâu tóm tầm cỡ của các doanh nghiệp lên xã hội này.

Mối liên hệ.
Nói chung, người tiêu dùng đã chi trả mọi thứ.
  • Biện Pháp

Theo Hiệp hội Ung thư Hoa Kỳ, nguy cơ phát triển ung thư là 40% ở nam giới và gần 37% ở phụ nữ vào năm 2014. Số liệu về ung thư toàn cầu của họ cũng cho thấy con số này sẽ tăng lên 50% vào năm 2030.

Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ (AAP), một nhóm gồm hơn 65.000 bác sĩ nhi khoa có giáo dục và khoa học tốt ở Hoa Kỳ, đồng ý với Kristoff và đang yêu cầu các bậc cha mẹ hạn chế sự tiếp xúc với con mình với các hóa chất phá vỡ nội tiết được tìm thấy trong nhựa. Họ cảnh báo các hóa chất này, chẳng hạn như:  phthalates, nitrat và bisphenol, có thể gây tổn hại cho sức khỏe của trẻ em trong nhiều năm tới. => Một sự thật phũ phàng là chúng ta không thể nào ngăn chặn hết được những tiếp xúc của mình lên các hóa chất độc hại, nhưng chúng ta có thể giảm thiểu nó càng nhiều càng tốt.

California Prop 65 Mandates Labeling: Nơi Chi sinh sống, không quá khó để thấy những labels nhỏ trong đồ nhựa có chất có thể gây ung thư. Việc nêu ra các chất ấy, và để quyền quyết định có nên sử dụng đồ đó hay không lại cho người tiêu dùng. Nhưng quyền của khách hàng là được biết trong đồ họ mua, có gì. Đơn giản vậy thôi.

k

Trong Appstore, Chi tìm ra vài apps có ích như Healthy Living, Ingredients,.. để mình có thể scan và xem tất cả các thành phần có trong sản phẩm ấy. Rất tiện dụng!

Và hơn nữa là hãy tự giáo dục mình và mọi người xung quanh, để cùng nhau xây dựng nên một tương lai tươi sáng cho con cháu chúng ta sau này bạn nha.

 

 

 

The Dip- Điểm Thử Thách

Khi vừa đọc xong quyển sách này, trong đầu Chi chỉ nghĩ đến việc giới thiệu nó với mọi người. Vì bất kì ai trong chúng ta, ở một cột mốc nào đấy của cuộc đời cũng phân vân không biết mình có nên tiếp tục hoặc từ bỏ hay không. Và biết đâu đấy, ngoài kia cũng có ai đó giống Chi- phạm phải sai lầm rất lớn là thường bỏ cuộc ngay “điểm thử thách” và cũng chẳng dám từ bỏ nếu “lỡ như”mình đã bắt đầu, dù biết rằng việc đấy cũng chẳng đi đến đâu! Vậy nên mình bắt đầu ha.

Trong phần mở đầu của quyển The Dip, Seth Godin đã nhắc đến khái niệm ” The Best in the World” ông nhấn mạnh việc khi mình bỏ công sức ra làm một việc gì đấy, mình nên hoàn thành nó một cách tốt nhất có thể. “Average is for losers!”  Bên cạnh đó, tác giả nói lên mục đích của ông rằng muốn mọi người thay đổi cách nhìn, suy nghĩ về việc bỏ cuộc. Vì từ lâu mọi người hay được nhắc đến câu “NEVER GIVE UP”, nhưng với tác giả, câu nói ấy không thể đúng trong tất cả trường hợp.

winners

Ông liệt kê ra 3 trường hợp chính khi ta gặp khó khăn phân biệt rõ giữa the dip, the cul-de-sac hay the cliff.

  1. The Dip: Đây chính là điểm thử thách, nếu chúng ta vượt qua được nó một cách xuất sắc, chúng ta sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng – là sự thành công. Một điều thú vị mà tác giả đã nhắc đến là trong bất kì hệ thống nào, kể cả giáo dục, kinh tế, mối quan hệ vv.. đều được sắp đặt “The Dip” để thử thách chúng ta. Đây chính là điểm sẽ phân loại được những người thật sự nghiêm túc và có khả năng với những gì họ đang theo đuổi. Với những người chưa đủ khả năng và không thật sự nghiêm túc lắm. => Cố gắng tiếp tục và vượt qua nó một cách tốt nhất. img_9893
  2. The Cul-De-Sac: Điểm này chẳng thể mang chúng ta đi đến đâu cả, dù ta có kiên trì, cố gắng vượt qua nó. Ví dụ như: một việc làm đầy khó khăn mà chúng ta không có bất kì hứng thú gì với nó. Và cũng biết chắc rằng 5 hay 10 năm nữa, chúng ta cũng sẽ mãi ở vị trí đó, với số lương đó. Vậy việc tiếp tục, cố gắng vượt qua có thật sự mang lại cho chúng ta lợi ích gì không ? => Nên từ bỏ, không phải sau này, mà ngay lập tức, không cần phải chần chừ! img_9925
  3. The Cliff: Khi chúng ta ở điểm này, chúng ta rất khó từ bỏ trừ khi chúng ta không thể tiếp tục được nữa. => Tương tự như điểm Cul- De-Sac, điểm cliff không thể mang ta đến đâu cả, ngoài việc mất thời gian, mất sức và tiền bạc vào nó. img_9949

Với tác giả, việc xác định mình đang nằm ở điểm nào trong 3 loại dễ hơn việc mình sẽ làm gì với nó.

  • Điều dũng cảm mình có thể làm là vượt qua nó, can đảm đi qua đến bờ bên kia và nhận được phần thưởng xứng đáng.
  • Điều trưởng thành mình có thể làm là đừng bắt đầu, nếu chính bản thân mình biết mình chẳng thể nào vượt qua được những đoạn khó khăn. Dành tất cả nguồn lực và công sức của mình cho điều gì đó xứng đáng hơn.
  • Điều ngớ ngẩn mình có thể làm là bắt đầu, cống hiến hết tất cả những gì mình có cho nó và bỏ cuộc khi gặp khó khăn!

Nghĩ đến việc từ bỏ khi chúng ta gặp khó khăn, đau đớn là bản năng tự nhiên của con người, nhưng dũng cảm vượt qua khó khăn để đạt được thành công là điều đáng trân trọng. Scarcity makes being at the top worth something. Những người khôn ngoan và bản lĩnh sẽ biết dừng đúng lúc. The opposite of quitting is rededication. The opposite of quitting is an nvigorated new strategy designed to break the problem apart.

Bài học Chi nhắc nhở mình là hãy biết tận dụng những điểm thử thách như một bàn đạp để đưa chúng ta đến những bậc cao hơn, đừng chỉ ” cố gắng vượt qua” nhưng hãy hoàn thành nó một cách tốt nhất.

Bên cạnh những điểm chính Chi đã nêu ở đây, Seth Godin cũng đưa ra những ví dụ rất gần gũi và chân thực để chúng ta dễ dàng thấy bản thân mình trong đấy. Quyển sách rất ngắn và xúc tích, hi vọng các bạn dành thời gian đọc qua nó.

Thương,

Chi Chi